Thursday, December 23, 2010

Majesty and Poverty


Shortly before 10:00 a.m. my father and I took a cab to the cathedral. It was packed, but I was able to get my father a seat in the front row, which was reserved for the elderly. The service was festive, solemn, and very "royal" - processions, incense, candles, and many servers.

The archbisop of Freiburg presided and gave the homily. "Does this cathedral help or hinder us in understanding the mystery of Christmas?" he asked. I was fascinated by the question, since I had just been thinking about the fact that such a hidden and poor event as the birth of Jesus had inspired the creation of such a majestic building and such a rich liturgy. What had all the Gothic splendour, the paintings and sculptures, the robes, staff, mitre, and long ceremonies to do with the little baby born in Bethlehem twenty centuries ago?

Henri Nouwen
Sabbatical Journey

Wednesday, December 22, 2010

CD "I Choose"


Kinh thua cac Cha, cac co chu, cac anh chi va cac ban than men,

Hy vong moi nguoi ddang song mot Mua Vong em ddem va tran dday hung khoi va binh tam ddon mung Chua Hai Dong Giesu. Son xin viet thu nay, thay mat cho BPV Dong Hanh va YaYA Ministries, xin bao mot tin vui la album Christian music "I Choose" dda dduoc chinh thuc chao ddoi vao thu sau tuan vua roi December 17, 2010. Album "I Choose" la mot giac mo Chua ddat tu Caritas 18, cho dden HMV Canada, va gio dday dda thanh su that. Album nay nham muc ddich gay quy cho cuoc Hanh Huong theo chan Thanh I Nha va WYD Madrid 2011, ma gia ddinh Dong Hanh va CLC, nhat la Vung Western va Northwest Region se cung lao tac voi Chua dde giup cac linh hon dden gan va hieu biet Ngai hon qua chuyen Hanh Huong/WYD 2011 (August 5-22, 2011- more details will come). Album gom cac bai Christian songs quen thuoc, nhung voi cach hoa am moi, va ddac biet co 3 bai nhac sang tac boi 3 ban tre trong nhom Emmanuel, Manna va mot ban "canadian goc Viet", voi moi bai hat co mot bai reflection kem theo.

Son cung xin muon la thu nay dde cam on loi cau nguyen cua moi nguoi cho album nay. Son xin nho cac bac, cac co chu, anh chi Truong Vung pho bien them album nay cho Vung. Album dduoc thanh hinh voi su cong tac cua cac ban tu khap moi noi trong USA va Canada, ddong gop ve phan am nhac, bai reflection, design, etc. Xin moi nguoi cau nguyen va sai cac ban ddi trong project nay, va dde tiep tuc tin tuong va cho Chua dan dat:

Eddie Ngo (Manna), Tracy Vo (Emmanuel), Thai Hoa Tran (Canada), Steven Kim (Chien Con, Toronto), Hoang Dung Tran (Canada), Truc Ly Nguyen (Montreal), Khanh Pham (Manna), Chau Nguyen va cac ban trong nhom Emmanuel, Nhi Vu (Holy Molyz), David Pham (Chien Con), Minh Nguyen (Incendite), Eric Rodriguez va Phi Ngo (Banh Mi), Tram Dinh (Manna) va Huy Nguyen (Phuong Hoang). Cam on Cha Tri that nhieu cho nhung sang kien, nhung hung khoi, nhung loi nguyen. Va tat ca moi nguoi dda ddong gop mot cach am tham cho project nay.

Dde mua va ddat CD, xin moi nguoi theo 2 cach sau dday:

1- Xin lien lac:

a) Vung Cali: Tracy Vo (tracy.vo811@gmail.com)
b) Vung Trung Tay: Hoang Dung Tran (cafeden21@yahoo.com)
c) Vung Canada, Toronto: David Pham (david.pham@gmail.com)
d) Vung Canada, Montreal: Nam Phan (phanhuy@cae.ca)
e) Vung Dong Bac: se confirm nguoi phu trach trong nay mai

2- Xin xem website: www.hoatran.ca/ichoose

Xin men chuc ddai gia ddinh mot Giang Sinh tran dday binh an, tinh yeu va an sung cua Chua Hai Dong. Mong su kiem nhuong va tinh thuong vo bien cua Chua tiep tuc bien ddoi va thanh hoa chung ta moi ngay.

Much love,
Thai Son

---
Price: $15/each
Checks can be payable and send to:

Thai-Son Tran
11468 Kingsville dr.
Frisco, TX, 75035

Saturday, December 18, 2010

Holy is His Name

My soul proclaims the greatness of the Lord
And my spirit exalts in God my savior
For he has looked with mercy on my lowliness
And my name will be forever exalted.
For the mighty God has done great things for me
And his mercy will reach from age to age

And holy, holy, holy is His name.






by John Michael Talbot

Right Living and Right Speaking

To be a witness for God is to be a living sign of God's presence in the world. What we live is more important than what we say, because the right way of living always leads us the right way of speaking. When we forgive our neighbors from our hearts, our hearts will speak forgiving words. When we are grateful, we will speak grateful words, and when we are hopeful and joyful, we will speak hopeful and joyful words.

When our words come too soon and we are not yet living what we are saying, we easily give double messages. Giving double messages - one with our words and another with our actions - makes us hypocrites. May our lives give us the right words, and may our words lead us to the right lives.

Henri Nouwen

Tuesday, December 14, 2010

Our Call to Holiness - 9

Integral to the universal call to holiness then is the call of every person to contemplation, at least in death. Contemplation is not reserved solely for those few called to the "contemplative life," nor is it apart from the usual process whereby God makes each of us holy. Always remaining God's free gift, contemplation is nevertheless the "ordinary" outcome of a full life of grace. "Contemplation is the summit of the Christian life of prayer" for every Christian!

Nemeck & Coombs

Friday, December 10, 2010

Our Call to Holiness - 8

With the beginning of contemplation God thrusts us headlong into a world of mystery. Here we must quite literally let go all ways to follow in the darkness of faith Christ who alone is the "Way" (Jn 14:6). From here on, progress in holiness consists in willingly letting God immerse us into ever more mysterious depths of personal encounter with him, and in our undergoing its consequent transforming and consuming effects, until we come to the perfect contemplation of God "face to face" (1 Co, 13:12).

Nemeck & Coombs

Tuesday, December 7, 2010

Alma Redemptoris Mater



Alma Redemptoris Mater,
quae pervia caeli porta manes,
Et stella maris,
succurre cadenti
surgere qui curat populo:
Tu quae genuisti,
natura mirante,
tuum sanctum Genitorem:
Virgo prius ac posterius,
Gabrielis ab ore
sumens illud Ave,
peccatorum miserere.

Sweet Mother of the Redeemer,
that passage to heaven,
gate of the morning,
and star of the sea:
Assist the fallen,
lift up, you who cure, the people:
you who bore to the wonderment of nature,
your holy Creator.
Virgin before and after,
who received from Gabriel
that joyful greeting,
have mercy on us sinners.

▪ ▪ ▪

This Marian hymn is sung after Compline during the Liturgical seasons of Advent and Epiphany, when it replaces the Salve Regina. The Church prizes devotion to the Blessed Virgin Mary so highly, and deems it so necessary, that she requires all her priests and religious to sing a hymn to her as the last thing they do every single day.

This hymn focuses on the happy privilege of Mary being chosen to be the mother of God ("who received from Gabriel"), and how she gave birth to the Redeemer. Because of this privilege, she has become our hope ("star of the sea"). So it is most fitting to hear this hymn during Advent and Epiphany, when the Church wants us to meditate on those very mysteries.

[www.chantcd.com]

Thứ Tư 8-12 Lễ kính Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội


Lời Chúa:
Luca 1:26-38

Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà." Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: "Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận."

Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng! " Sứ thần đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được." Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

Gợi ý:
  • Hãy hình dung khung cảnh bài Phúc Âm hôm nay: Maria là một thiếu nữ nghèo và giản dị, được sứ thần của Thiên Chúa đến viếng thăm. Hãy nhìn ngắm Maria khi gặp thiên sứ Gáp-ri-en, bạn nhận thấy điều gì đặc biệt nơi Maria?
  • Hãy tưởng tượng bạn ở trong vai trò của Maria khi nghe kể lại ý định của Thiên Chúa dành cho bạn. Bạn sẽ cảm thấy thế nào? Bạn sẽ phản ứng ra sao?
Trong khi đọc lại đoạn Kinh Thánh này, hãy cố hiện diện trong khung cảnh đó. Để ý lời Maria thưa với sứ thần "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Những cảm giác nào đến với bạn khi ngắm nhìn Maria?

Nguyện:
Bạn hãy tâm sự với Chúa những gì bạn suy nghĩ và cảm nhận trong lòng vì hình ảnh đối thoại giữa Maria và sứ thần. Bạn hãy nói với Chúa những gì bạn mơ ước trong lòng.

Monday, December 6, 2010

Our Call to Holiness - 7

The genesis of our personal holiness attains a most critical threshold with the beginning of contemplation wherein the very nature of our personal encounter with God is transformed. Our loving receptivity, having passed through the growth process of being "first the shoot, then the ear, then the full grain in the ear" (Mk 4:27 28), is now ready for harvest. Instead of God communing with us principally through the mediation of images, objects, emotions as he had previously done in discursive meditation, he now communicates himself directly to the soul in contemplation. God's transforming and consuming love thus becomes ever more operative in this immediate encounter. This more interiorized phase of transformation is accompanied by a radical intensification directly by God himself of the soul's own loving receptivity towards him as he is in himself. This affects not only prayer, but attains every aspect of life.

Nemeck & Coombs

Thursday, December 2, 2010

Our Call to Holiness - 6

Progress in holiness, then, is characterized by an intensification of our receptive stance before God. "Night and day, while he sleeps and when he is awake, the seed is sprouting and growing. How? He does not know" (Mk 4:27).

God himself nurtures our growth in receptivity gradually and mysteriously, often for a long time even without our being aware of the fact. In each individual this seed of receptivity sprouts and grows in a uniquely personalized manner. Its emergence is specifically tailored by God to our individual personality and vocation. He uses all the particular events, circumstances and persons that affect us in any way as instruments through which to quicken our contemplative orientation to life.

Nemeck & Coombs

Saturday, November 27, 2010

Veni Veni Emmanuel

Our Call to Holiness - 5



Our response
Since our call to holiness is God's gift of participation in his divine life, our response must be one of loving receptivity. We become holy by letting his will be done, both directly within us and through the activity we exert towards the building up of his Kingdom. Moreover, our very ability to remain lovingly receptive to him is itself gift. When God first began to create us by his love and make his home within us, he implanted this contemplative thrust deep within the inner dynamism of our life.

Nemeck & Coombs

Thursday, November 25, 2010

America the Beautiful



O beautiful for spacious skies,
For amber waves of grain,
For purple mountain majesties
Above the fruited plain.
America! America!
God shed His grace on thee,
And crown thy good with brotherhood
From sea to shining sea.

O beautiful for pilgrim feet,
Whose stern, impassioned stress
A thoroughfare for freedom beat
Across the wilderness!
America! America!
God mend thine every flaw,
Confirm thy soul in self control,
Thy liberty in law.

O beautiful for heroes prov'd
In liberating strife,
Who more than self their country loved,
And mercy more than life.
America! America!
May God thy gold refine
Till all success be nobleness,
And ev'ry gain divine.

O beautiful for patriot dream
That sees beyond the years
Thine alabaster cities gleam,
Undimmed by human tears!
America! America!
God shed His grace on thee,
And crown thy good with brotherhood
From sea to shining sea.

Thanksgiving Day


James Christensen   

Lk 17:11-19

As Jesus continued his journey to Jerusalem, he traveled through Samaria and Galilee. As he was entering a village, ten persons with leprosy met him.

They stood at a distance from him and raised their voices, saying, “Jesus, Master! Have pity on us!” And when he saw them, he said, “Go show yourselves to the priests.” As they were going they were cleansed. And one of them, realizing he had been healed, returned, glorifying God in a loud voice; and he fell at the feet of Jesus and thanked him. He was a Samaritan. Jesus said in reply, “Ten were cleansed, were they not? Where are the other nine? Has none but this foreigner returned to give thanks to God?”  Then he said to him, “Stand up and go; your faith has saved you.”

Tuesday, November 23, 2010

Our Call to Holiness - 4

To put this truth in other words, the inscrutable love of God produces two interacting effects within the soul: (1) Transforming it in himself by participation, God (2) purges the soul of the slightest vestige of immaturity. So perfect is this loving union that the soul can be said "to have become God" - "deified," "divinized "7 - "by participant transformation," yet always in such a way as to enhance the soul's individuality and to achieve the maximum potential of its personality.

This theology explicates the insight of St. Paul grappling with the mystery of the resurrection. "That God may be all in all" (1 Co 15:28), and that Christ may "fill all in all" (Ep 1:23).

The process of transforming purging love begins with the act of individual existence and reaches its apex in one's personal death resurrection: "Though this outer man of ours is falling into decay, the inner person is renewed day by day" (2 Co 4:16).

In common parlance this process is termed "call to holiness," or simply "sanctification."

Nemeck & Coombs
_____
7 Expression used by Clement of Alexandria, Origen, Hippolytus, Basil and Athanasius

Monday, November 22, 2010

God has positive answers

You say:     It's Impossible
God says:   All things are possible - Luke 18:27

You say:     I'm too tired
God says:   I will give you rest - Matthew 11:28-30

You say:     Nobody really loves me
God says:   I love you - John 3:16

You say:     I can't go on
God says:   My grace is sufficient - II Corinthians 12:9

You say:     I can't figure things out
God says:   I will direct your steps - Proverbs 3:5-6

You say:     I'm afraid
God says:   I will be with you - Isaia 43:2

You say:     I’m not smart enough
God says:   I give you wisdom - I Corinthians 1:30

Sổ Tay - BPV Canada

Thao Luyện Nhẹ Nhàng tại Ottawa

Cuối tuần này chúng tôi từ Montreal lại có dịp kéo đến Ottawa để được tham dự buổi gặp mặt đầu tiên của khóa Thao Luyện Nhẹ Nhàng. Đây là lần thứ hai anh chị Thọ-Huyền đã quảng đại đứng ra tổ chức khóa tại tư gia của mình.

Nhìn quanh, ngoài những khuôn mặt quen thuộc của khóa TLNN lần trước, như Hà, Huyền-Ân, Tiến-Lan, Khôi-Hạnh, tôi thấy có sự hiện diện của anh chị Khoái-Tâm là cặp đã đến với ĐH lần đầu tiên trong kỳ Họp Mặt Vùng hè vừa qua, hay của chị Phú trong lần tĩnh tâm và cặp Đạt-Dung đã từng sinh hoạt với ĐH hơn 20 năm về trước.

Các bạn đã chia sẻ nguyên nhân thúc đẩy mình. Có người ao ước muốn được gần gũi Chúa nhiều hơn, hoặc được tập thể dục thường xuyên với Ngài. Có người muốn bám vào Chúa để được thêm sức, đương đầu những vấn nạn trong cuộc sống. Người khác thì đã nếm được những món quà của tâm linh nên sẵn sàng tiếp tục. Cũng có bạn đã đến vì lòng thương mến, muốn hiện diện với bạn mình…Nguyên nhân tuy có khác, nhưng tất cả đều chung tâm trạng mở lòng mời Chúa đến và đồng lòng muốn tiến hành chương trình TLNN mỗi tuần một lần.

Nhóm Ottawa trong những năm gần đây đã nhận được nhiều ơn sủng của Chúa Thánh Thần. Các anh chị đã có mặt đông đảo trong nhiều sinh hoạt khác nhau của ĐH như Canh Tân Đời Sống Hôn Nhân, Họp Mặt Vùng, tĩnh tâm hay hành hương theo chân Thánh I-Nhã. Hơn thế nữa, các anh chị muốn được tiến sâu đậm hơn trong sự hiệp nhất với Cha trên trời. Đó là một kỷ niệm quý giá khi chúng tôi được hiện diện với các anh chị trong buổi họp mặt này.

Sau nhóm Ottawa, nhóm T.I.M. ở Montreal sẽ bắt đầu chương trình TLNN vào tuần tới. Ngoài ra, trong những ngày tiến vào mùa Vọng, chắc chắn là chương trình TLNN cũng sẽ được bắt đầu tại nhiều nhóm khác nhau trong cộng đoàn ĐH. Vậy chúng ta sẽ cùng đồng hành với nhau.

Cầu xin sự xuống thế làm người trong nghèo hèn của Chúa Hài Nhi sẽ ban cho chúng ta sự giàu có, với ơn nhận biết được những món quà của TLNN, ơn ao ước và ơn can đảm muốn biến đổi con người của mình được trở nên giống Chúa Ki tô hơn.

Như Liên

Sunday, November 21, 2010

Creation Calls

Brian Doerksen



I have felt the wind blow,
Whispering your name
I have seen your tears fall,
When I watch the rain.

(Refrain)
How could I say there is no God?
When all around creation calls!!
A singing bird, a mighty tree,
The vast expanse of open sea

Gazing at a bird in flight,
Soaring through the air.
Lying down beneath the stars,
I feel your presence there.
I love to stand at ocean shore
And feel the thundering breakers roar,
To walk through golden fields of grain
With endless bloom horizons fray.

Listening to a river run,
Watering the Earth.
Fragrance of a rose in bloom,
A newborns cry at birth.

(Refrain)

I love to stand at ocean shore
And feel the thundering breakers roar,
To walk through golden fields of grain
With endless bloom horizons fray
I believe
I believe
I believe

(Interlude)

I believe
I believe
I believe just like a child

I believe

Friday, November 19, 2010

Our Call to Holiness - 3

Love by its very nature effects union. But when God loves, the union produced by his love is transforming union "Oh night which united lover with Beloved, lover transformed in the Beloved." [St. John of the Cross - Night, stanza 5]

St. John of the Cross quite effectively synthesizes his theology of transforming union in these words: "To love is to work for God at being stripped of all that is not God. The soul then remains illuminated and transformed in God." In fact, "God so communicates his supernatural being to it that the soul seems to be God himself, possessing whatever God himself has." Moreover, "so perfect is this union that all the things both of God and of the soul are one in participant transformation." Thus, "the soul seems more God than soul. Indeed it is God by participation." Yet the soul always remains truly distinct from God. Actually it reaches the pinnacle of its personal individuation in this transformation.

Nemeck & Coombs

Tuesday, November 16, 2010

Our Call to Holiness - 2

Since God alone is the source of all holiness, the one and same holiness to which all are called irrespective of their duties of life is an actual participation in his holiness. It is a true participation in his very being. This participation is pure gift. It is bestowed not because we merit him or have attained him by our own efforts, but solely out of the superabundance of his love.

Nemeck & Coombs

Sunday, November 14, 2010

Those Who Want Christ Without the Church ...

Msgr. Charles Pope
Archdiocese of Washington.

The video below is of Archbishop Timothy Dolan speaking on Dorothy Day.  ...

In the Sermon the Archbishop speaks of Dorothy Day’s love for the Church. He remarks that there are many people today who want Christ without the Church. For Dorothy Day and for us: No can do. Christ is found with his Church: warts and all, sinners and saints, even me, Oh Lord! Jesus Christ was found among sinners, such that it scandalized many. He was crucified between two thieves. He was found in very questionable company. Do you get it? You won’t find Christ by walking away from the company he keeps.
.....
Read more  »




+ + +

Also, please read:

Bishop Thomas J. Olmsted:
The Wondrous Mystery of the Lord Jesus - Part One: A Church without Christ?

Saturday, November 13, 2010

Hymn of World Youth Day 2011



Firmes en la fe, firmes en la fe
caminamos en Cristo, nuestro Amigo, nuestro Señor.
¡Gloria siempre a Él! ¡Gloria siempre a Él!
Caminamos en Cristo firmes en la fe.

Tu amor nos edifi ca y nos arraiga,
tu cruz nos consolida y fortalece.
Tu carne nos redime y nos abraza,
tu sangre nos renueva y nos embriaga.
Oh, Cristo, nuestro Hermano,
oh, Cristo, nuestro Amigo,
nuestro Señor.
¡Haznos firmes en ti!

Rolheiser: Không chạy theo đám đông

[Nguyên bản: On Not Running with the Crowd]

Trong Phúc âm, từ “đám đông” gần như luôn luôn được sử dụng với ngụ ý chê bai, thường xuyên đến mức lúc nào nó được nhắc tới thì bạn đều có thể gắn nó với tính từ “vô tâm” (mindless).

Đám đông không có tâm trí. Họ được châm ngòi và thôi thúc bởi bất kỳ loại năng lượng gì đang phổ biến, đang phóng đại, thói thời thượng, đua đòi theo ý thức hệ, hay trong cơn cuồng loạn. Trong Phúc âm, loại năng lượng này được gọi là “sự kinh ngạc”. Chúng ta thấy rất nhiều trường hợp khi Chúa Giê-su nói hoặc làm điều gì gây ngạc nhiên cho đám đông, thì hầu như bao giờ cũng có câu này theo sau: “và đám đông kinh ngạc.” Hiếm khi đó là một điều hay.

Tại sao? Có vấn đề gì sai trái hay nguy hiểm về năng-lượng-đám-đông này?

Friday, November 12, 2010

Seminarian may owe his life to Cardinal Van Thuan's intercession

Denver, Colo., Nov 12, 2010 / 06:30 am (CNA/EWTN News).- Doctors said Joseph Nguyen was dead. His heart rate was dropping beyond recovery, and all brain activity was gone. But while they wrote his death certificate, Joseph's parents were asking an old family friend for help: a Vietnamese cardinal who is being considered for beatification.

Joseph Nguyen has since re-enrolled in seminary. He's seen his own death certificate, now stamped “VOID.” He has only two memories of the 32-day coma, which he says felt otherwise like a “great night's sleep.”

During the weeks that he hovered between life and death in 2009, Joseph says he had two encounters with Cardinal Francois-Xavier Nguyen Van Thuan.

Read more »

Thursday, November 11, 2010

Our Call to Holiness - 1

(1) Our call to holiness is the invitation to an enduring, personal encounter with God in himself, and as a direct consequence of this, (2) we are gradually transformed into his likeness and are progressively purified of all that is un-God-like in us.

Nemeck & Coombs

Friday, November 5, 2010

Being empty and useless

Prayer is not a way of being busy with God instead of with people. In fact, it unmasks the illusion of busyness, usefulness, and indispensability. It is a way of being empty and useless in the presence of God and so of proclaiming our basic belief that all is grace and nothing is simply the result of hard work.

Henri J.M. Nouwen

Wednesday, November 3, 2010

God's View of Time

There is no "after" after death.
Words like after and before belong to our mortal life,
our life in time and space.
Death frees us from the boundaries of chronology
and brings us into God's "time," which is timeless.
Speculations about the afterlife,
therefore, are little more than just that: speculations.
Beyond death there is no "first" and "later,"
no "here" and "there,"
no "past," "present," or "future."
God is all in all.
The end of time,
the resurrection of the body,
and the glorious coming again of Jesus
are no longer separated by time
for those who are no longer in time.


For us who still live in time,
it is important not to act as if the new life in Christ
is something we can comprehend or explain.
God's heart and mind are greater than ours.
All that is asked of us is trust.

Henri Nouwen

Rolheiser: Trưởng thành trong các mối quan hệ và cầu nguyện

[Nguyên bản:  Maturity in Relationships and Prayer]

Vài năm trước, một người bạn kể cho tôi nghe câu chuyện này: là người được giáo dục trong đạo Công giáo La Mã, cốt yếu là trung thành đi lễ, cố gắng sống đạo đức lương thiện, ở độ tuổi ngoài bốn mươi, anh cảm thấy mình có những nỗi nghi ngờ dằn vặt, không thể nào cầu nguyện, và thậm chí không thể nào (khi chân thành tự vấn) tin vào sự hiện hữu của Chúa.

Lo lắng về chuyện này, anh tìm linh hướng, anh đến gặp một linh mục dòng Tên, một vị linh hướng nổi tiếng. Anh nghĩ mình sẽ được nghe các chỉ bảo quen thuộc về đêm tăm tối của tâm hồn và cách thế những chuyện này sẽ làm đức tin được tinh tuyền, và, vì đã quen thuộc với những lời lẽ như vậy, anh cũng không chờ đợi gì nhiều. Chắc chắn anh không nghĩ mình sẽ nhận một lời khuyên như anh đã nhận.

Tuesday, November 2, 2010

MRW 13 Reflection - 3

Marriage Renewal Workshop
October 2010, Orange, California

The young couple lightly nudges each other in front of us in the dimly-lit chapel. The warm sweet scent of burning candles and their flickering flames lend an atmosphere of serenity to our gathering. In a slow and gentle tone of voice, they take turn sharing some of the most personal and defining moments in their journey as a married couple together. In respect and complete silence, we follow along in their stories of heartaches, trying moments as well as triumphant love for each other.

This couple is not hired professional speakers or lecturers. They are just an ordinary couple who believes in sharing their marital experiences with us in hope of strengthen our own in this Marriage Renewal weekend. In their sharing, we feel a sense of complete openness and honesty. We laugh with them at some of their silliest incidents. We cry with them at some of the most painful hurts they have afflicted each other. Their sharing goes on, through sobs and occasional pauses of emotional swelling.

And so it continues throughout our weekend retreat. One couple after another, most are young, some are young at heart. All lay bare their most profound moments in their marriage for all to hear, and learn, and laugh and weep together. Their sharing is totally personal and genuine. The kind of sharing that may never have been whispered to closest family members. The kind of sharing that is too timid to have been spoken to the best of friends. It is so candid and courageous. And that is what makes our Marriage Renewal so powerful and touching. It unites us in recognizing the deep joy and struggles of marriage.

In between these featured couples, we have our best laughs with our own volunteers at each table discussion. Here we ourselves take turn sharing stories of our own marriages, complete with warts and all. And in the end, we have given each other the gift of honesty and openness. Through each other’s sharing, we see that the warts of our marriage are no more than gnarls on a tree. They beautify and strengthen the trunk of the tree.

The sharing we gift to each other is both inspiring and soothing. It reminds us we are never alone. And as bad as it may feel at times, it pales in comparison to how much we have in common and cherish. What we have built up together and the children we have raised are well beyond and more precious than what we could have done separately. Those sharings are the best experience of our weekend.

The other best thing about our weekend is how much tender loving care being bestowed on us. From our first sit-down meal, which is served enthusiastically by volunteers who happen to be at my parents’ age. While I don’t remember what is being served, I do remember being surprised at a plethora of condiments that accompany it. A little bowl of chopped cilantro here, then another of fried shallots there. Nearby is another bowl of cut green pepper. Another one is for crushed red pepper. There is another one for fish sauce. And a different one for spicy fish sauce. There is yet another one for thinly cut green onion and another one for wedges of lemon, … It amazes me that somebody really takes the time and meticulous efforts to treat us as treasured guests in their home.

This same level of attention to detail continues to endear us the next two days. The youth group treats us to a candle-lit dinner complete with professional portrait photography for each couple. These young people have somehow impressively turned our seminar hall into a romantic restaurant setting with fine china, live music and white-shirt waiters/waitresses. Against the background of soft music whispered into the microphone by our young hostess singers, I look across our table of seafood and steak cuisine sparkled in between by glasses of champagne and have to remind myself that I only sign up for a weekend retreat.

Back in the chapel, we share moments of reflection of our journey together. There are beautiful ceremonies with inspiration and aspiration with the rocks to urge and nudge each other. Then we scrape off the sand in gesture to wipe away hurts and to show forgiveness. We rekindle our vow to each other. And we savor more moments of silence in the stillness of God. Those moments remind us of the most important asset we have, our children. And we realize the most important asset we can leave for them is not their college fund, or their inheritance, or what we do for them. It is the quality of our relationship with each other, through their eyes.

Our weekend is blessed with a group of loving friends who have poured out their hearts to remind us each couple that what we have is more valuable that we first thought. They remind that our marriage is a gift from God which needs to be cherished and celebrated more often and more deeply. From the featured couples who spend endless hours preparing the materials and setting aside their own families to serve us, the unsung heroes who tenderly churn out home-made gourmet foods to nourish our body, to the young people who invest in substantial amount of sweats and labor, to all the people who provide logistical support, to the people on the team and friends who keep us in their thoughts/prayers, and for all those who make it possible in other ways, we are truly grateful.

And all those little and big things that are done for us in this Marriage Renewal weekend, they speak volume and constitute the most eloquent definition of the Sacrament of Marriage any married couple could have asked to hear.





















Lập Nguyệt

Bất toàn ...

Cái quý của những cổ vật vô giá
Khác những sản phẩm kỹ nghệ hiện đại
Là nó đã được chính bàn tay người thợ làm ra
Nâng niu mài, vỗ, gõ...từng phần một,
Giờ qua giờ, ngày qua ngày, mệt lả.

Những ngày vui, những tháng buồn, không nghỉ
Người thợ đã gói hết tâm tư mình
Tạo hình, cho màu, đắp cắt, sửa sang, gọt dũa
Và mỗi một sản phẩm được ra đời,
Chẳng cái nào hoàn toàn giống cái nào.

Nhưng nó như có mang một mảnh hồn
Của người đã đổ mồ hôi, và ,,, máu
Không như những sản phẩm làm bằng máy, vô hồn
Triệu món, đều đặn, không một tì vết,
Cái nào cũng giống y như cái nào.

Giá trị của những món làm-bằng-tay
Là cái duyên của những nét-bất-toàn
Như những tấm kính cổ, người thợ lò đã thổi
Dưới ánh nắng, soi rõ từng làn hơi,
Khác tấm kính mới, trong suốt, lạnh lùng.

Trong bất-toàn, có hồn người thợ gởi
Cái hoàn-toàn, chẳng thể mang sự sống
Như những nét-bất-toàn tìm thấy trong thiên-nhiên
Từ núi đồi, sông biển, rừng sâu thẳm,
Chẳng nơi nào có một đường thẳng tắp.

Mà chỉ có những đường cong, nghiêng ngả
Nhưng chính trong những nét-bất-toàn đó
Mà mỗi một người tìm về được lối an-toàn
Qua làn gió thổi, ánh chiều buông,
Nhận ra sức ấm tay người thợ vỗ.

Cái bất-toàn nơi tôi là dấu-chỉ
Của Bàn Tay Người đã-nặn-ra-tôi
Bằng chứng tôi thật là duy nhất trước mặt Ngài
Đem cho tôi ý nghĩa cuộc sống nơi trần thế
Mỗi ngày là để kiện-toàn chính tôi,
Trong hy vọng, ngày một nên giống Ngài.

Đấng-Vẹn-Toàn, thiết tha yêu những-bất-toàn














Gió Bình An
Rougement, Thu 2010

MRW 13 Reflection - 2

We love this workshop. It saved our marriage. We were heading downhill in our relationship because we were not communicating. During the workshop, we realized that our marriage is so worthwhile to save because we truly love one another and made a commitment when we married each other to be there for better or for worse. We cannot run away when there are bumps in the road. Marriage is a road worth travelling even with all the hardships, the pain, and the sorrows because the joy that we bring to one another is so much greater and outweighs all. This was a truly well put together workshop! The speakers are terrific! They showed true love and courage to be up there opening up their lives to us. They lived through painful, heart wrenching moments in their own marriage but they forgave one another so that they can truly love one another. We learned that asking for forgiveness is hard but learning to forgive is so much harder. If AVIS, a rental car company, logo says, "We try harder", then in our marriage we should do the same. With love, all things are possible. Thank you truly from deep within our hearts for making this marriage workshop an incredible revelation for us!

with love,
Floyd & Myhanh

HMV Trung Tây - Chút Tâm Tình Còn Lại

Về họp mặt vùng lần này lòng tôi cảm thấy nôn nao khác thường. Khác thường vì sau mấy năm anh chị em nhóm chúng tôi lại có dịp về với anh chị em trong vùng. Khác thường cũng vì nghe nói năm nay các chương trình cho các tracks cũng có nhiều thay đổi. Và cũng khác thường vì chính tôi, gia đình tôi cũng có những đổi thay; mong được gặp lại các anh chị em thân quen trong vùng để chia sẻ!

Sau gần 15 giờ "cưỡi ngựa xem hoa", lái xe thong thả cho các cháu ăn uống nghỉ ngơi, chúng tôi đã đến địa điểm họp mặt vùng. Nhìn quanh nhìn quẩn chỉ thấy có mấy anh chị hóa ra chúng tôi ở xa nhưng lại là nhóm đến sớm nhất. Tạ ơn Chúa cho chúng tôi lái xe bình an, và cũng tạ ơn Chúa đã "thêm dầu" cho tinh thần anh chị em chúng tôi sau bao nhiêu năm "vắng bóng giang hồ" nay lại có dịp "tìm về tổ ấm".

Nhìn những khuôn mặt thân quen với những cái xiết tay thật chặt, những cái ôm chầm, và những nụ cười mừng rỡ gặp lại nhau, làm tôi nhớ lại những cảm nhận ban đầu khi đến với các anh chị em. Khi đó tôi chân ước chân ráo mới từ Việt Nam qua, đến với các anh chị em lần đầu đã làm cho tôi cảm nhận rằng tình thương, tình người có thật! Câu hát của ai đó, "dường như ta quen nhau từ muôn kiếp", đã áp dụng cho tôi khi ấy, vì các anh chị thật sự đã làm cho tôi cảm thấy như là mình đã thân quen từ thuở nào; cùng nhau chia sẻ, nâng đỡ nhau trong hành trình niềm tin của nhau... Nhưng đó là chuyện thời xưa, điều mà tôi và nhóm chúng tôi quan tâm nhiều hơn là làm sao cho các con của mình cũng có được những cảm nghiệm đó trong hành trình niềm tin của các cháu. Đây cũng là một trong những chủ đích mà chúng tôi kéo theo cả bầu đoàn về với vùng lần này.

Xem qua tờ chương trình cho những ngày họp mặt thấy thật là hấp dẫn. Hấp dẫn không kém là vì có sự phục vụ của "quán Cây Dừa" làm cho tôi không quên được những tô phở đậm đà thơm ngon bổ...mà không mất tiền; chỉ mất rất nhiều công sức của các anh chị đã lo chuẩn bị, phục vụ chu đáo! Cám ơn các anh chị nhiều lắm!!!

Chương trình hấp dẫn thật đấy nhưng vì tôi bận bịu với con nhỏ nên cũng không tham dự được trọn vẹn. Những hình ảnh đánh động trong tôi nhiều là khi thấy các anh chị lớn, già cùng chơi chim xổ lồng với nhau; thấy các em, các anh chị cô bác chú thím ông bà...cả hội trường cùng chơi với nhau. Ba thế hệ cùng chung một nụ cười, một niềm vui, một niềm tin; ở đâu mình gặp được hình ảnh này?

Chợ Trời Đồng Hành cũng là một sinh hoạt đáp ứng những nhu cầu khác nhau của các anh chị tham dự trong họp mặt vùng lần này. Tôi nghe được những ưu tư, những kinh nghiệm, những tìm kiếm của mỗi người. Tôi cảm thấy chúng tôi như là những người cùng đi trên một con đường, cùng chia sẻ, nâng đỡ nhau, giúp nhau khi có thể, và cưu mang nhau trong cuộc đời của mình.

Tôi không có dịp ghé qua xem các con của mình sinh hoạt ra sao, nhưng khi đi về các con cứ đòi đi Dallas hoài làm tôi phải hứa năm sau mình sẽ đi nữa, các con mới chịu "tha" cho tôi. Trên đường về, và sau này khi đi họp nhóm, tôi vẫn nghe các cháu hát "You come from heaven to earth to show the way..." và nghe thêm mấy tiếng "ủn ủn" các cháu học được từ các anh chị YAYA, làm cho tôi mỉm cười và tự nhủ thầm rằng hạt giống mình gieo nó đã đang nẩy mầm rồi đấy!

Trong dịp họp mặt lần này bé Thùy Giang, cháu mới sinh của tôi, được lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội. Biết bao nhiêu những thủ tục phức tạp mà các anh chị đã phải đi qua để cháu có thể được rửa tội trong họp mặt lần này, những lời hỏi thăm ân cần, những cử chỉ chăm sóc tận tình mà quí cha và các anh chị em dành cho gia đình tôi, đã để lại trong tôi một cảm xúc thật khó tả. Khi bé sinh ra, tôi mong ước bé sẽ là một dòng sông yêu thương hiền hòa nối kết mọi người trong gia đình với nhau; khi đứng trước các anh chị, nhìn xuống cả cộng đoàn đang chia sẻ niềm vui với cháu, với gia đình, đã làm cho lòng tôi muốn trào ra dâng lời cảm tạ Chúa, cảm ơn các anh chị em, và cảm ơn bé đã nối kết tôi với hơn hai trăm anh chị em trong hội trường, đã để lại trong tôi một kỷ niệm thật đẹp, không thể quên!

...Hôm nay ngồi nhìn lại những ngày họp mặt vùng đã đi qua, tôi trở về với cuộc sống đầy những bận bịu lo toan. Tôi tự nhủ thầm: những ngày họp mặt vùng đã qua đi, những gương mặt xinh xắn, dễ thương của mọi người giờ không gặp nữa, có thật sự lòng tôi đã có những đổi thay? Tôi không biết nữa, nhưng tôi cảm thấy rằng trong những cử chỉ chăm sóc cho gia đình,trong những ân cần ưu tư cho nhóm, cho cộng đoàn, giáo xứ, và trong những nụ cười, cảm thông đối với những người cùng sở làm, những khách hàng...tôi có một ao ước được cùng đi với Chúa đến với anh em; không biết đó có phải là "Magis" không nhỉ?

Hữu Dũng

Monday, November 1, 2010

Canada - Tĩnh Tâm 2010

Gia đình Đồng Hành Canada trong năm nay đã có ba cuộc tĩnh tâm. Tĩnh tâm lần thứ nhất xảy ra giữa tháng 9, tại Toronto, dành cho nhóm Bé Mọn. Tiếp theo ngay sau đó là cuộc tĩnh tâm dài hạn, 6 ngày, được tổ chức tại nhà Dòng Si-tô ở Rougement, ngoại ô của Montreal. Sau cùng, trong cuối tuần qua, là lần tĩnh tâm đông đảo nhất, cũng tại nhà Dòng Si-tô. Cả ba lần tĩnh tâm này đều do cha Hùng hướng dẫn.

Sự tham dự của tổng cộng 37 người trong các cuộc tĩnh tâm đã mang lại những ý nghĩa tương đối đặc biệt. Có ngọn gió Phan thị Hương bay sang tạo tình thân Đức Quốc - Canada. Có sự đồng hành của các anh chị thuộc nhóm CVX, (tức CLC, nói tiếng Pháp). Có nhu cầu muốn được giới thiệu phương pháp Linh thao của các anh chị trong cộng đồng công giáo ở Ottawa cũng như ở Montreal. Có người bạn trở lại sau gần 20 năm vắng bóng. Đặc biệt nhất, là sự hiện diện của một người còn đang đáp ứng với những đổi thay trầm trọng sau một cơn đột khụy : em không còn có thể di động tự nhiên hay dễ dàng, em không còn có thể nói lên được những tư tưởng của mình và em phải nhờ cậy vào người khác lo lắng cho mình. Tuy nhiên, sự hiện diện tưởng chừng nhỏ bé khiêm nhường của em đã là một món quà lớn lao, qúy giá và đặc biệt dành cho mọi người.

+ + +

















Chia sẻ của
Nguyễn thị Thương, nhóm T.I.M.

Cám ơn Chúa đã cho tôi một cuối tuần thật là nhiều kỷ niệm đẹp, hiểu thêm một chút về tình thương của Chúa đã cho, những ân sủng mà Chúa dắt tôi đi qua những giai đoạn thách đố trong cuộc sống, biết quí mến những giây phút cầu nguyện trước Mình Thánh Chúa; trong mọi sự tôi xin Chúa giúp mình bước theo Ngài ,và với những ngày còn lại của cuộc đời biết sống xứng đáng như đứa con ngoan trong gia đình của tình thương.

Khoá tĩnh tâm nầy cũng rất là đặc biệt, có nhiều anh chị rất lâu không có cơ hội gặp mặt, nhưng chúng tôi là những món quà nhân chứng đức tin, đã trao cho nhau những cảm nhận từ đáy tâm hồn...và món quà quí hơn nữa là sự hiện diện của một người đến trên chiếc xe lăn. Tôi rất cảm động vì lòng ao ước của một người chị, muốn em của mình được thấm hiểu Chúa là ai trong cuộc sống, để lòng tin nơi Chúa có thể giúp em của mình vượt qua những khó khăn của một người không có đủ khả năng chăm sóc cho chính mình.

Và cảm động hơn nữa là cám ơn Cha Hùng đã cho người bạn trẻ này đến dự, cũng như tâm tình của các anh chị mở lòng đón nhận...cám ơn Chúa vì chính lúc đó chúng con đã cảm nhận được bao nhiêu là tình thương Chúa đã dành cho mỗi người...

Các đề tài cũng như mọi năm : tôi là ai, Chúa là ai  & làm chứng nhân, nhưng lạ thay tôi được đánh động vài chữ như gói ghém tâm tình để trở về với trần gian không phải là trần ngay nên vẫn có nhiều gian khó...), dạ mẹ ( làm tôi nhớ đến Cha Robert, đã hỏi: con có suy niệm về Đức Mẹ khi mang thai Chúa Giêsu chưa? rất là quí và dễ hiểu vì con có kinh nghiệm đó), con bê béo (Lc 15:11-31; hình ảnh của Chúa Kitô khiêm nhường trong tấm bánh nơi nhà tạm thật nhỏ bé, là món ăn ngon nhất để nuôi hạt giống đức tin trong lòng tôi, được mãi lớn khôn trong tình yêu của Thầy, qua Thánh Lễ )

Cám ơn Cha Hùng đến với thành phố Montréal như một ngọn gió mới ,qua những hướng dẫn rất gần với cuộc sống làm chúng tôi dễ nhận diện ra khuôn mặt của Chúa qua anh em, qua mỗi tấm lòng ao ước tìm Chúa trong cuộc sống,và những thiếu sót trong tổ chức không cản trở được lòng bình tâm & Cha đã khéo léo dắt cộng đoàn đến để cầu nguyện, trong thinh lặng với những động tác làm thức tỉnh tâm hồn của chúng tôi .

Nhớ mỗi sáng chúng tôi được tập thể dục theo đề tài : Tôi là ai ? thì tập thể dục rất nhanh không kịp thở, để mọi tức giận được ra khỏi con người của mình. Chúa là ai? tập thể dục theo thứ tự hơn, thở đều & để ý mỗi động tác .Tâm tình vào đời làm chứng nhân thì chúng tôi được học hỏi về Linh Thao quyền của Cha Hùng, thật là vui nhưng hàm chứa rất nhiều ý nghĩa. Cám ơn Cha.

Một cuối tuần thật ngắn. Trong mỗi chúng tôi sẽ không quên khung cảnh thật đẹp, thơ mộng của nhà dòng, Thánh Lễ bế mạc buổi tĩnh tâm nhưng sẽ là những chuỗi ngày mới bắt đầu lại cuộc hành trình với Chúa Kitô trong cuộc sống hằng ngày. Xin Chúa giúp tất cả các anh chị tham dự khoá nầy được mãi liên kết trong tình yêu của Thầy.

Nguyễn thị Thương, nhóm T.I.M.

Rolheiser: Subtle Forms of Idolatry

In my more reflective moments, I am sometimes forced to ask myself: Am I really interested in God or am I only interested in things about God? Am I more interested in teaching, speaking, and writing about God than I am in actually meeting God, one to one, in prayer and silence? Am I more interested in dealing with things about God and religion than I am in being hidden and silent in God's presence?

The answers to those questions should be easier and more obvious than they are. On the surface, clearly, it would seem that I am interested in God: I try to pray regularly. I'm a priest who celebrates the Eucharist daily. I'm a theologian and writer who speaks and writes about God all the time. My entire life is spent dealing with the things of God; but, all of that notwithstanding, God isn't necessarily the actual focus of these activities. The focus can easily be elsewhere.
. . .
Read more ››

Saturday, October 30, 2010

Sổ Tay BPV - Ban Huấn Luyện Đông Bắc


Ban Huấn Luyện Đông Bắc gặp nhau lần đầu tiên tại HMV 2010

▪ ▪ ▪

Ban Huấn Luyện Đông Bắc được chính thức thành lập từ một buổi gặp gỡ đầu tiên tại Họp Mặt Vùng năm nay. Có khoảng 28 bạn, thuộc 8 nhóm, đã tham gia từ ngay lúc ban đầu.

Việc chuẩn bị đã bắt đầu kể từ sau buổi họp summit của BHL/YaYA ở Dallas hồi tháng 2-2009, theo lời mời gọi của Ban Huấn Luyện Đồng Hành để các Vùng có kế hoạch thành lập Ban HL riêng của mỗi Vùng. Kế hoạch thực tế này sẽ giúp các Nhóm tham dự vào việc huấn luyện một cách trực tiếp hơn.

Tháng 5-2010, Vùng Đông Bắc đã quy tụ được một số bạn tại một buổi họp sơ khởi ở Philadelphia, qua đó những chuẩn bị trở nên cụ thể hơn. Mỗi nhóm đã hoàn tất việc gửi danh sách tối thiểu 2 người vào Ban này. Các bạn trong Ban HL Đông Bắc sẽ phục vụ trong khoảng thời gian là 2 năm.

Ban HL Đông Bắc có dự định sẽ gặp nhau sinh hoạt 2 cuối tuần mỗi năm, cộng thêm các buổi học hỏi và hội thảo qua video conferences tùy theo nhu cầu. Buổi gặp mặt đầu tiên đã được tất cả các bạn đồng ý tổ chức vào cuối tuần 14/1/2011 tại Philadelphia.

Trong Thánh Lễ Bế Mạc tại Họp Mặt Vùng các bạn trong Ban Huấn Luyện Đông Bắc đã được cộng đoàn chúc lành và gửi đi trong một nghi thức trang trọng theo đúng phương Cách Tiến Hành (DSSE) của Cộng Đoàn Đồng Hành, đồng thời cộng đoàn cũng hứa hỗ trợ các bạn trong sứ vụ này.

Vũ Tiến Long

Friday, October 29, 2010

Sổ Tay BPV - Tây Nam

Có những biến chuyển trong những tháng vừa qua như cuộc bầu cử BPV TN, BPV DB và khóa Koinonia tới đây đã làm cho tôi có một vài suy nghĩ về vai trò phục vụ.

Những thành qủa của các cuộc bầu cử, các cuộc HMV thật là tốt đẹp những tiến trình đi đến kề qủa này thật là gian truân .... Có thật nhiều lúc hỏi Chúa là con thật không đủ sức để làm những công việc này, có thật nhiều lúc cảm thấy thật cô n trong công việc phục vụ .... Nhưng những lúc như vậy chỉ như những đám mây đen nhỏ của một ngày đẹp. Vì như Chúa đã bao nhiêu lần nhắc nhở mà mình cứ quên đi "Chuyện của Chúa để Chúa lo, còn chuyện của con là thương, là mến, là ân cần với tha nhân"

Đó là bài học "gối đầu" mà tôi mong muốn Chúa nhắc nhở tôi luôn luôn khi dấn thân làm công việc phục vụ. Nhớ lại buổi gặp gỡ đầu tiên của BPV TN khoảng 2 năm trước đây, tôi tâm sự với Thanh Dung, Yến là tôi trân trọng tình bạn Đồng Hành hơn là thành công hay thất bại của công việc phục vụ. Mỗi khi giao công việc cho người khác, tôi trân qúy việc mở lòng của người này. Tôi cảm tạ Chúa về việc "mở lòng" hơn là thành công, thất bại. Công việc nếu không thành công lần này, thì lần sau sẽ khá hơn ....còn mất đi một người bạn thì không biết mình "đốt đuốc" đi tìm được người khác hay không?

Tôi rất nao nức với khóa Koinonia vào tháng 12 tới đây. Qua những lời tâm tình của anh Hào, tôi hoàn toàn thông cảm với anh. Đối với tôi nếu có những công việc phục vụ chúng ta thấy buồn vì không thành công, vì không đạt được mục tiêu, tôi nghĩ rằng đó không phải là vì không đủ khả năng, không đầy đủ các khóa huấn luyện, không trọn vẹn tài liệu nghiên cứu ... Tôi nghĩ rằng mình nên xét lại "trái tim" của mình, chúng ta đã sống trọn vẹn cho tình bạn hay chưa? Chúng ta đã cùng đi với Chúa lên đỉnh đồi Golgotha hay chưa? Hay chúng ta chỉ trao tặng "tài liệu", "huấn luyện" để cho các bạn vác lên đồi, còn chúng ta ngồi lại nhâm nhi ly cà phê.

Tôi muốn mượn lời của anh Hào về vai trò phục vụ mà tôi rất trân qúy: “Chúng ta cần một sự Biến Đổi (Transform) hơn là một Hoàn Thành Trách Nhiệm (Perform)" Và Cha Thành cũng đã nhiều lần nhắc nhở "Chúng ta nên chọn "sân chơi" hơn là "sân khấu".

kim-giao

God is always choosing people

Think of the many, many stories about God choosing people. There’s Moses, Abraham and Sarah; there is David, Jeremiah, Gideon, Samuel, Jonah and Isaiah. There is Israel itself. Much later there’s Peter and Paul, and, most especially Mary.

God is always choosing people. First impressions aside, God is not primarily choosing them for a role or a task, although it might appear that way. God is really choosing them to be God’s self in this world, each in a unique situation. If they allow themselves to experience being chosen, being a beloved, being somehow God’s presence in the world, they invariably communicate that same chosenness to others. And thus the Mystery passes on from age to age.

Richard Rohr
Things Hidden: Scripture as Spirituality

God writes straight with our crooked lines

by Patricia Kasten
- The Compass


"What can I do? I'm just one person."
"I'm just a kid."
"I'm gettting old, you know."

Sometimes we feel small and helpless. Things seem too enormous for us. Today, problems of global proportion face us; tragedies of staggering numbers surround us. Yet, as followers of Christ, we are called to announce the Good News, to proclaim that God's Kingdom continues to break into our world.

Sometimes we feel like Zaccheus in this Sunday's Gospel (Lk 19:1-10) -- too small to see what is going on; too short to catch the great events passing by -- much less able to do anything to change them. Yet the message of Zaccheus tells us that we -- little, flawed, small in stature, weak in power -- can still be used by God to bring about the Kingdom.

There is an old Portugese saying to the effect that "God writes straight with crooked lines." The divine plan for salvation is a straight, unchanging line leading us, through Christ, to perfection with God. But God -- Father, Son and Spirit -- in infinite and unfathomable wisdom brings about that perfect salvation through very imperfect means: us. As sacramental theologian Fr. Nicholas Halligan, OP, said, "The Father begins the work of salvation in us and brings it to perfection. If we do anything, it is only because he does it in us."

Through the events of salvation history, we see God at work, writing salvation's story through the crooked lines of human history.

• Abraham, our father in faith. Genesis 21 tells us that Abraham was 100 years old, and Sarah 90 (Gn 18), when their only son Isaac was born. Both were old and frail, well past their productive ages. Yet, as pointed out in Heb 6:11, "there came forth from one man, himself as good as dead, descendants as numerous as the stars in the sky and as countless as the sands on the seashore."

• Jacob, father of the tribes of Israel. Jacob did not start well in life. He stole his brother's birthright (Gn 27) and then ran off with his father-in-law's family and goods (Gn 30 and 31). But, in the end, Jacob mended his relations with both Laban and Esau, even risking his life by facing his brother alone (Gn 33).

• David, the greatest king of Israel, "a man after God's own heart" (1Sm 13:14). Yet David showed his human flaws, committing adultery with Bathsheba and then having her husband, Uriah, killed (2Sm 11). Yet, when David repented, God fulfilled the promise to establish David's throne forever.

These people were Jesus' ancestors. And don't forget the women in his family tree: Tamar, who tricked Judah into fathering her twin sons; Rahab, the harlot, who saved Joshua's spies in the conquest of Jericho (Jos 2:1-18). Even Sarah laughed when God promised her a son (Gn 18:12).

Then there were Jesus' followers. They found many crooked lines in their lives too:

• Peter, big and good-hearted, sometimes at a loss for words, at others times, saying just the wrong thing. (Remember, "Get behind me Satan?") He even denied Jesus on that fateful night. But Peter ran to the tomb to learn the unimaginable truth and then -- three times -- declared his love for Christ.

• Paul (still called Saul), on fire for his faith, "persecuted the Church of God violently and tried to destroy it" (Gal 1:11). He had to be struck blind before he saw salvation's straight lines. But then to him, "the very least of all the holy ones, this grace was given, to preach to the Gentiles the inscrutable riches of Christ" (Eph 3:8).

And lest we think God's chosen ones, the crooked lines with which he writes straightly, have it easy even as they follow God's will, recall Paul's words to the Corinthians: "a thorn in the flesh was given to me... Three times I begged the Lord about this that it might leave me, but he said to me, 'My grace is sufficient for you, for power is made perfect in weakness'" (2Cor 12:7-9).

Divine power is made perfect in weakness. Crooked lines are made straight. A chief tax collector, the most despised of "governmental thieves," vows to give back anything he has wrongfully taken and more. And what happens? "Today, salvation has come to this house ... for the Son of Man has come to seek and to save what was lost."

Are we small like Zaccheus? Proud like Paul? Weak like David? Frail like Abraham? Old like Sarah? Doubting like Thomas?  Each of us has crooked lines. Zaccheus teaches us that crooked lines can be made straight. All we must do is be willing to offer ourselves to God's hand.

As Pope John Paul said in a homily on Zaccheus: "Thanks to the closeness of Jesus, of his words and of his teaching, this man's heart begins to be transformed... This opening of the heart in the encounter with Christ is a pledge of salvation... And just as he once did with Zaccheus, so at this moment Christ stands before the men and women of our age. He seems to say to each person individually: "I must stay at your house today" (June 9, 1999).

Zaccheus, a little man, despised by others, faced the enormity of all salvation offered to him. Overjoyed, he climbed down from his crooked tree limb and came straight home to salvation.

Source: The Compass, Catholic Diocese of Green Bay, Nov. 2, 2001 Issue

Thursday, October 28, 2010

SEED - a few thoughts ...

Thua ca nha,

Even since S.E.E.D. retreat ended, there is very few days that went by without me thinking and dreaming about S.E.E.D. But when I start thinking and dream about S.E.E.D. I realized that I was not alone, there were others who were just as crazy as I was. We formed circle of discernment and ponder together. Together we recognized that there are so many opportunities to serve. The needs are so great. Dreaming about S.E.E.D. forced us to dream about their future (teen, YaYA) and the little ones coming into S.E.E.D. age. We start to wonder where they are in their formation? Will this program fits their needs? Will that program fits better?

After pondering about what, we moved to ponder about how to best deliver the message to them. Is it better in an outdoor environment? Is it better at a retreat center? Would it be better still in someone's backyard? Is it better to have one program a year? 2 times each year? Perhaps, every 3 months or so. Should we keep the program regional? Should we bring down to the local level or should we elevate it to a national ministry? So many questions by so many people from everywhere. I recalled a gospel passage a couple of days ago about how we can interpret nature and yet fail to recognize the "sign of the time". Then I thought to myself, is this the sign of the time?

Tonight, sitting on a conference call with a number of other people responsible for the children program at HMV DB, we evaluated the program. It was so great to hear the fire from each and everyone. I used to fear such fire of enthusiasm, because just as a fast burning flame, it soon will burn itself out and leave no trace of it ever been there. But somehow this fire was different. Like the fire in the days of Moses, It burns but does not consume.

Dear Lord, thank you for giving me the grace to be aware of the needs of your children; thank you Lord for giving so many people the grace to be aware of the needs of your children. You have given us this gift, may you bless us and grant us the wisdom and energy to see it thru to fruition. As we partake in this journey together, may we be aware that everything starts from You, and grows with You so that it may ends in You.

Good night,
Kha'nh

Wednesday, October 27, 2010

Koinonia - Ghi Danh

Chi tiết ghi danh:
    1) Xin ghi danh qua Trưởng Vùng, mỗi vùng 10 người, lệ phí $120.00 (có thể đóng thêm cho Solidarity Fund để phụ giúp ace bay từ xa)
    2) Phi trường gần nhất:  LAX
 
Xin các anh chị Truởng Vùng giúp chúng em những việc sau đây:
    1) Giúp ghi danh 10 người trong vùng của mình và gửi danh sách (với email) về cho BPV khoảng November 9.  Xin cho biết bao nhiêu nguời on waiting list nếu có.  Những vùng nào có ít người về thì những vùng khác có thể gửi anh chị em trong danh sách waiting list về mà vẫn kịp thời mua vé máy bay.  (Canada đến bây giờ đă có 10 người về và có waiting list sẵn sàng rồi đó ạ)
    2) Xin đề cử 2 người trong danh sách tham dự viên (1 adult, one YaYA) để làm việc chung với Ban Tổ Chức từ đây cho đến Koinonia
   
Nếu có thắc mắc xin các anh chị đừng ngần ngại nêu lên.
 
Kim-Anh

Koinonia - Ý Nghĩa, Mục Đích và Lời Mời Gọi

Anh chị em Đồng-Hành thân mến,

Với chúng ta có lẽ Koinonia là một từ ngữ lạ tai. Nhưng trong Kinh Thánh Tân Ước thì từ ngữ này chẳng những không xa lạ, mà còn rất quen thuộc được dùng trên dưới 20 lần. Sau khi Chúa Giêsu phục sinh và về trời, các “tín hữu chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và câù nguyện không ngừng…Tất cả các tín hữu đều hiệp nhất với nhau, và để mọi sự làm của chung…Họ bẻ bánh, dùng bữa với lòng đơn sơ vui vẻ . Họ ca tụng Thiên Chúa, và được toàn dân thương mến.” (TDCV 2: 42-47)

Koinonia diễn tả một nếp sống cộng đoàn Kitô hữu sơ khai: một cộng đoàn đuợc tụ tập chung quanh Chúa Kitô, hiệp nhất trong một Đức Tin và đuợc nuôi dưỡng bởi Bí Tích Thánh Thể. Koinonia cũng diễn tả một bầu khí yêu thương, nâng đỡ, chia vui xẻ buồn, nơi mà các mối liên hệ được triển nở để trở thành một cộng đoàn yêu thương, một bí tích sống động của Tình Yêu Thiên Chúa giữa cuộc đời . Trong chiều kích này, Koinonia có một ý nghĩa tích cực và sâu xa, đó là một cộng đoàn được “empower”—được trao phó sứ mạng của Chúa Kitô, là mang Tin Mừng Tình Yêu Thiên Chúa đến cho mọi người.

Khi Ban Phục Vụ Đồng Hành bắt đầu suy tư về một Gathering, một cuộc họp mặt cuối năm nay, Koinonia với những ý nghĩa sâu xa hàm chứa một lối sống, sự hiệp nhất, cộng đoàn, sứ mạng… dường như nói lên được những ao ước và nhu cầu của chúng ta trong thời điểm này. Xin được nêu lên một vài mục tiêu của Koinonia lần này:
  1. Có được thời gian để anh chi em khắp nơi tụ tập lại để cùng chung sống tình cộng đoàn với nhau, để chia sẻ những ân sủng đã nhận được và lời mời gọi của Chúa.
  2. Sống những kinh nghiệm , những giá trị của lối sống Đồng Hành: nhận định cộng đoàn, lắng nghe, đối thoại, làm việc chung …
  3. Transforming Leadership: Leadership trong ý nghĩa của Heroic Leadership, có nghĩa là gì với chúng ta? Chúa đang mời gọi mình biến đổi như thế nào ?
  4. Chuẩn bị cho thế hệ leadership tiếp nối chúng ta. Nhìn đến tuơng lai 5, 10, 15 năm nữa, ai sẽ là những anh chị em quan tâm và tiếp nối việc mang Ước Mơ của Chúa thành hiện thực? Chúng ta sẽ có dịp để khám phá (Discover), Dream (Mơ Ước), Design our Destiny (Hoạch Định Tương Lai) cùng với nhau và với Chúa.
Đây là những mục tiêu mà Ban Phục Vụ và Ban Huấn Luyện đề ra, nhưng chúng tôi tin rằng Thiên Chúa còn có những ao ước khác đang đợi sẵn những ai sẽ về buổi họp mặt Koinonia đầu tiên của Đồng Hành. Đây là một cuộc mạo hiểm phiêu lưu chúng ta cùng đồng hành với nhau trong một niềm tin Chúa đang ở giữa chúng ta để hướng dẫn và tỏ lộ Ước Mơ của Ngài cho chúng ta. Mong gặp lại mọi người để “Bẻ Bánh” tại Koinonia 2010.

Trong Chúa Kitô và sứ mạng của Ngài,

Vũ Kim-Anh/Trần Thái Sơn/ đại diện Ban Phục Vụ
Trương Thành Hào/Nguyễn Mộng Hằng/ đại diện Ban Huấn Luyện

Monday, October 25, 2010

HMV-ĐB - Reflection (Day 1)

Dear family,

It is hard to believe that it has been a week since our Regional Assembly. I used the term assembly on purpose to denote the importance of this year's gathering. I wanted to share while I was still at Streamside, but it was not possible so better late than never.

For me, the journey to our regional assembly started well before Oct. 15. You can say that I was looking forward to "coming home" as soon as the S.E.E.D. retreat ended. I was invited to participate on many of the conference calls leading up the assembly. On most of those calls, I was totally lost and was not able to contribute much other than silent prayers and the spiritual embrace of everyone toiling to come up with a program for everyone. The sheer number of tracks was overwhelming. There were the adult program, the YaYA and teen track, the pre-teen track and the children track. I worried and I prayed. I worried because I am not sure whether we have bitten off more than we can chew with that many tracks given our limited resources. I shared my concern, but mostly I brought it into prayer, loving our brothers and sisters who were toiling away tirelessly preparing the program. I, on the other hand, were helpless, as the main idea of the theme still eluded me. Just about a week before the assembly, the meaning of the theme slowly made sense to me. I learnt much on those calls; not only of the theme, Magis, but of the unconditional love that các anh chị trong ban phục vụ has for our region and for each and everyone of us.
HMV was one of those activities that we looked forward to each year, not only for me, but because it presented an excellent opportunity for our family, children to experience the community but it almost did not happened. The economic situation impacted our family and I am sure it impact many other family as well. Despite our best effort in planning a year in advance setting aside some money for the various Đồng Hành event, last minutes and unexpected expenses were destined to affect our plan to attend HMV as a family. But as recently, I have learned to embraced desolation, not because I am gluten for punishment, but I recognized that it is an opportunity for me to deepen my conversation and relationship with God. I told God that it was really unfair that all our planning was for not. God just asked me, "Do you trust in me?" To which I replied, I place my trust in You but this really suck. You give us wisdom to plan ahead but then you bring the house crashing down on us at the last minute, how were we going to make it to HMV? I experienced such desolation for a few weeks all the while God kept asking whether I trust in Him. It was not until in my prayer that once again, I revisited my salvation history did I recognized that God was demanding my absolute trust. As long as I still place my trust elsewhere, God can't take care of me. Once more, I had to humble myself and place my absolute trust in God. I remembered it was a clear as day the moment I whole hearted commit ourselves into God's hand and trust in His providence; It was early Sunday morning when I received a phone call that was to make the "coming home" trip possible.

After a few days of rain, Friday started out full of promise. The sky was clear and the temperature was warm (relatively), nothing like the weather forecast was calling for. Everyone was calling everyone to see when each are leaving. The anticipation bring me much joy. I have always enjoy long road trip, but I dreaded the drive but anticipation and the longing to see everyone made the drive more bearable. After the long drive, we finally pulled into Streamside Retreat and Camp Center around 5pm just as the weather was deteriorating and fast; We arrived later than what I had hope but still earlier than các anh chị khác who are still on route. I helped out where and whenever I can. Meeting and greeting old faces as well as new faces. There were new faces from Nhóm Tình Thuong. There were many familiar faces from S.E.E.D. as well even though this would be a first HMV for many. I was delighted to see "anh" Hoạt and anh chị Linh Oanh again. In some way, they were instrumental during the first few years of my donghanh involvement. They were like my big brothers and sister.

It was definitely not the first time that we came home to HMV, but I sensed that this was something very special. This was the first HMV after the DHDH2008, at which I was able to witness the new structure of donghanh. At DHDH 2008 was the first time that I became aware and felt empowered of the new assembly structure and I was excited that the structure had finally be here in Dong Bac. I don't know whether everyone was excited as me. I recognized its important and started to feel desolated for các anh chị who because of their commitment to the various track will not be able to fully immersed in this new structure, so I prayed. I prayed not change anything but to embrace các anh chị đó in my heart during the weekend. I prayed so that I can help bring home to our local community a sense of empowerment that this new structure will provide. I prayed also that I be humbled and let go of my idea of a perfect HMV would be so that I can embrace the power of the Holy Spirit working among us, whatever the format. I received a lot of graces during the opening mass as well. From the helter skelter preparation of the mass, I received consolation that everyone was gathering to give thanks. When Cha Hùng raised the "chén cơm" that we used in place of a proper chalice, in that instance I felt God's presence. Despite our inadequacy, God choose to be there with us. I felt at peace.

Taize was a wonderful event to start the HMV and to end the first day. My oldest daughter wanted to attended. In all honesty, I thought she would not like it. I was wrong. I was so moved when I glanced over and in the dimly lit room, I saw that she was totally "into" it. Her eyes were closed and to my amazement she was chanting the chant or humming along. A sense of peace just washed over me. I wanted her to experience the mystical God and to deepen her relationship and I saw and felt it during those moments. Thank you cô Châu.
End of day 1....

Khánh
(Hy Vọng)

Saturday, October 23, 2010

Breathe in me



Words & music:
Michael w. Smith & Wayne Kirkpatrick

You breathe in me
and I'm alive
with the power of your holiness
You breathe in me
and you revive
feelings in my soul
that I have laid to rest

[Chorus:]
So breathe in me
I need you now
I've never felt so dead within
so breathe in me
maybe somehow
You can breathe new life
in me again

I used to be
so sensitive
to the light that leads
to where you are

Now I've acquired
these callouses
with the darkness of
a cold and jaded heart

[Chorus]

Nhìn lại HMV-ĐB 2010 (updated)

Bạn thân mến,

Tôi muốn ghi lại đây một vài cảm nghĩ và một vài suy tư khi nhớ lại cái logo trên chiếc áo sweatshirt năm nay ... những bước chân dẫn đi đến một điểm hẹn, một mục đích.

1. Streamside

Vùng núi Pocono là một thắng cảnh tuyệt đẹp của Pennsylvania. Ở một vài đoạn đường dọc theo xa lộ 80 tôi tình cờ như thấy mình lạc vào chốn thần tiên. Một bên dốc núi lên thoai thoải, phía bên kia thung lũng trải dài đến chân trời, nắng chiều đổ rộn ràng trên rừng lá thu vàng óng ánh. Xa xa vài cụm nhà quây quần gần bên những hồ nước bàng bạc. Pocono tuyệt đẹp vào thu.

Lâu lắm tôi mới có dịp đi xa thành phố để có thể thưởng thức những tuyệt tác của thiên nhiên, cũng như lâu lắm tôi mới có dịp bước ra khỏi những bận tâm lo lắng hằng ngày để có dịp nghỉ ngơi và sống tình bạn thân thiết với những người cùng đeo đuổi một lối sống tâm linh với mình. Tôi chợt cảm thấy rộn rã trong lòng vì chẳng còn bao lâu nữa, khoảng một tiếng đồng hồ chúng tôi sẽ đến nơi Họp Mặt Vùng năm nay.

Streamside là một camp cỡ trung bình, gồm một số cabin nằm rải rác, có sức chứa khoảng hơn 200 người. Ở đây chúng tôi được gần gũi hơn với thiên nhiên, với rừng cây, suối nước nhưng không còn được những tiện nghi xa xỉ của M.I.C. (Mary Immaculate Center) mà chúng tôi coi như "home" cả chục năm qua. Ở M.I.C. mỗi người có phòng riêng, khu vực nhà tắm rộng rãi tiện nghi, không ai phải chờ đợi, phòng ăn rộng và thoáng, nhà nguyện trang nghiêm, các phòng họp dư thừa.

Ở Streamside, chúng tôi không còn những tiện nghi đó nữa. Đối với những người ngoài 60 như tôi, leo lên leo xuống những giường tầng là một việc làm cần nhiều cố gắng hơn. Tuy nhiên nằm ở tầng giường trên, cách trần nhà khoảng hơn một với tay cho tôi những cảm giác thú vị khi nhớ lại những thời đã qua cũng đã từng leo lên những cái giường sắt nhà binh hai tầng trong thời học sinh hoặc đời lính. Đêm về trong căn phòng 8, 9 người, tiếng "hòa ca" vui như những tiếng ì ộp ngoài thiên nhiên, bên cạnh ao hồ, đồng ruộng. Tiếng hòa ca run rẩy lúc trầm lúc bổng như biến chuyển theo một bố cục của một bản nhạc đại hòa tấu, lúc mạnh lúc nhẹ, lúc rộn ràng lúc thanh thản ... Sáng sáng chúng tôi "check-in" với nhau xem bè nào mở "volume" mạnh nhất hoặc tiếng rung nào réo rắt nhất đêm qua ... Một kỷ niệm thật khó quên.

2. Sự hiện diện

Năm nay có hơn 50 em trong lứa tuổi YaYA. Họ rủ nhau ghi tên trước sự ngạc nhiên của ban tổ chức. Đây là một con số đáng khích lệ mặc dù Đông Bắc chưa thực sự có một nhóm YaYA với một "identity" Đồng Hành thật rõ ràng.

Động lực nào thúc đẩy họ rủ nhau đến? Nếu đã có câu trả lời thì có lẽ câu hỏi tiếp theo sẽ là: Vậy chúng ta cần làm gì? có thể làm những gì?


Phục vụ các em trong lứa tuổi YaYA là một ministry quan trọng, nó sẽ đem đến sức sống mới và liên tục cho Đồng Hành. Nhiều lần chúng ta đã nói với nhau, các em YaYA không chỉ là tương lai, nhưng họ phải là hiện tại của Đồng Hành. Vì thế ministry này không thể chỉ đặt trên vai một vài người để họ ưu tư, nhưng phải là ưu tư lo lắng của tất cả các nhóm, của tất cả mọi người trong mọi nhóm. Chúng ta có bao nhiêu em trong lứa tuổi này trong tất cả các nhóm? Trong câu chuyện với anh Linh và chị Oanh nơi một buổi ăn trưa, tôi nghe thấy những thao thức những băn khoăn của anh chị cho những em trong lứa tuổi này, trong đó có con em của anh chị; những khó khăn để duy trì một nhóm.

Tất cả cần phải bắt đầu từ những mơ ước, từ những thao thức ngay từ trong mỗi nhóm, rồi đem những mơ ước này đến Họp Mặt Vùng để cùng chung nhau biến những mơ ước thành sự thật. Khi những ước mơ đó trở nên thôi thúc, động lực đến với Họp Mặt Vùng, để hiện diện nơi HMV trở nên mãnh liệt hơn.

Sự hiện diện tự nó đã nói lên rất nhiều.


Có một vài anh chị có các cháu bé trong nhóm SEED, mặc dù đã tốn kém khá nhiều cho các cháu đến dự khóa họp mặt riêng của các bé hai tháng trước đây, vì sự háo hức của con cái, đã phải bấm bụng hy sinh những chi tiêu khác để cho các con đi dự Họp Mặt Vùng của “người lớn” để chúng có dịp gặp bạn một lần nữa. Phải chăng trong khi chiều con cái, họ cũng đang có một mơ ước sâu xa cho con cái của mình?

3. Cái nhìn về formation

Step into the flow and then I let it go
I open my mind, my heart, and my soul
I surrender, I surrender
I surrender, I open my mind, my heart, and my soul

Những lời hát, với những cử điệu đem đến không ít những cảm xúc, những tâm tình dâng hiến trong lòng nhiều người trong buổi Kinh Sáng hôm Chúa Nhật.

Thiên Chúa là dòng nước để tôi bước vào và được Ngài dẫn đi. Tôi cần biết mở lòng, từ bỏ mọi sự, mọi chống cự, mọi ý riêng …

Đồng Hành là dòng nước đem đến hội ngộ bao la hơn là chính Giáo Hôi của Thiên Chúa. Đồng Hành là một ơn gọi, bước vào dòng nước này tôi khám phá ra chính ơn gọi Chúa dành cho tôi.

Bước vào dòng nước này các anh chị Nhóm Tình Thương nhận thức mình bắt đầu bước vào một hành trình mới. Bước vào dòng nước này các bạn đang chuẩn bị cho việc tuyên hứa cảm nhận thấy mình đang mở lòng cho Chúa để Ngài biến đổi, để yêu thương hơn cộng đoàn mà các anh chị đã chấp nhận.

Họp Mặt Vùng không chỉ là một dịp để nối kết cộng đoàn, không chỉ là dịp để “trở về nhà” nhưng luôn luôn là một dịp để xây dựng cộng đoàn, để giúp việc “formation”.
Qua hai sinh hoạt nổi bật là bầu cử và tuyên hứa, cộng đoàn thêm ý thức rõ hơn lối sống Đồng Hành, cách chúng ta tiến hành (our way of proceeding). Cách chúng ta nhận lãnh một sứ vụ, cách chúng ta nâng đỡ (empower) nhau. Thế nào là một cộng đoàn nhận định (a discerning community)

Nơi Họp Mặt Vùng chúng ta nhận ra rõ hơn mình là ai.

+ + +

Một vài gợi ý để chúng ta cùng làm evaluation và sharing of graces - là phần thứ tư của DSSE (Discerning, Sending, Support, Evaluation).

  • Hình ảnh dòng nước trong Kinh Sáng đã mở lòng tôi như thế nào? Giúp nhóm của tôi ý thức điều gì?
  • Nhóm của tôi có những ước mơ gì cho chính nhóm của mình chăng?
  • Nhóm của tôi có những ước mơ gì cho các ministries của Vùng? gồm YaYA, Thăng Tiến Đời Sống Hôn Nhân, Thao Luyện Nhẹ Nhàng, SEED, Ban Huấn Luyện.
  • Nhóm của tôi đã tham gia Họp Mặt Vùng như thế nào? Động lực nào thúc đẩy chúng tôi đến?
  • Nhóm của tôi đã tham gia việc bầu cử như thế nào? Trong tinh thần nhận định và cầu nguyện?
  • Nhóm của tôi có suy nghĩ gì về việc tuyên hứa?

Vũ Tiến Long
trong Ban HL

Thursday, October 21, 2010

Yêu theo kiểu MAGIS (2)

Magis là hơn, nhưng hơn làm sao? Hơn như thế nào? Nếu “gú-gồ” chữ Magis, tự điển online Wikipedia đã giải thích như sau:
Magis (pronounced "màh-gis") is a Jesuit phrase that means "the more." It is taken from Ad majorem Dei gloriam, a Latin phrase meaning "for the greater glory of God." Magis refers to the philosophy of doing more, for Christ, and therefore for others. It is an expression of an aspiration and inspiration. It relates to forming the ideal society centered around Jesus Christ.
The roots of the phrase are ascribed to St. Ignatius' exercise of doing more for God. He would encourage people around him during his time by asking: "What have I done for God? What am I doing for God? and What MORE can I do for Him?"
Còn theo hàng chữ không đánh dấu, in trên mặt sau của những sweatshirts Magis 2010, Magis có thể là: “Yêu, Thường Hôn”, hay “Yêu, Thường Hờn” …..Nhưng có lẽ “Yêu Thuơng HƠN” là đúng nhất.

Xin hãy lắng nghe chị Loan, trong nhóm Tình Thuơng, chia sẻ vài cảm nghĩ của chị về Magis:

- Tối thứ Sáu, nhìn các em bé nhỏ xíu trong tay mẹ, các em bé lớn hơn, nửa được dắt đi, nửa bị kéo lê như những va-li hành lý, những em teenagers lăng xăng, ríu rít, rồi đến các anh, các chị có tuổi, co ro trong chiếc áo choàng để chống lại những cơn gió lanh. Có nhiều anh chị đi như chạy để đón những người mới đến, rồi khệ nệ khiêng giùm hành lý, và ân cần mời từng người vào dùng cơm tối…..Tất cả những hình ảnh này đi vào lòng tôi trong âm thầm và suy tư.

- Thánh lễ khai mạc, không đông lắm, vì còn nhiều người chưa đến kịp. Tôi ngồi phía sau để có có thể nhìn rõ tất cả: Người lớn tuổi như tôi, những cặp vợ chồng trẻ với những đứa con thơ quấn quýt bên chân, các em vị thành niên, ngay cả những em bé còn nằm trên tay mẹ, hình như mọi người đều quên đi cái mệt của chuyến đi xa, cùng một lòng, một ý sốt sắng dâng thánh lễ. Tất cả đã đi vào lòng tôi trong âm thầm và suy tư.

- Sáng thứ Bẩy, cầu nguyện bằng những động tác thể dục với cha Hùng làm tôi chạnh nghĩ đến những người tàn tật, tôi đã xúc động rất nhiều, và thầm cảm tạ những hồng ân Chúa đã ban cho tôi….

- Đến buổi hội thảo, bầu trưởng và phó vùng, những chia sẻ, những lo âu, pha trộn ít nhiều sợ hãi của những người đang sửa soạn dấn thân thi hành sứ mệnh Chúa, mặc dù đang bị thử thách bởi những khó khăn trong cuộc sống, họ đã vì một lý tưởng, một tình yêu, cùng nắm tay nhau đồng hành trên đường tìm về nhà Cha…..Tất cả đã đi vào lòng tôi trong âm thầm và suy tư.

- Tối thứ Bẩy, thánh lễ tuyên hứa thật cảm động. Nhóm TT, các anh chị khấn trọn, khấn tạm, lần lượt dâng lên Chúa những lời hứa thiết tha, lòng tôi chợt mềm đi từ giây phút đó. Trái tim tôi đập mạnh trong lồng ngực, hình như tim tôi đang lớn hơn, và đang mở rộng để đón nhận một tình yêu mới, tôi chỉ muốn chạy lại, ôm chặt lấy từng người để chia sẻ những hạnh phúc dịu dàng, êm ái mà tôi vừa nhận được.

- Nghe mọi người hát bài Happy Birthday, tôi cảm thấy như vừa mới được ra đời trong tiếng gọi tình yêu, một tình yêu bao la, sâu lắng. không cầm được nước mắt, tôi để những giọt lệ vui lăn dài trên má. Đưa chiếc khăn choàng lau khô đôi mắt, tôi say sưa nghe những tâm tình, những chia sẻ của các thanh thiếu niên mà thuơng cảm cho những người, tuy còn trẻ tuổi nhưng đã biết cố gắng tránh xa nhịp sống hỗn độn hiện đại để tập tễnh đi theo một lý tưởng một tình yêu chân chính. Tất cả những suy tư này đã âm thầm đi vào lòng tôi.

- Chúa Nhật, nhìn những tâm tình hồn nhiên của Bửu được diễn tả bằng những động tác như nối kết trái tim và linh hồn, lòng tôi lâng lâng một niềm cảm tạ.

- Rồi thánh lễ ngoài trời, giữa rừng cây đang thay lá, có nắng Thu trong vắt, giữa những chiếc lá vàng rơi, bay lác đác trong gió, chén thánh trong tay cha Hùng dâng lên cao, nối liền Trời với Đất….Trong giây phút linh thiêng ấy, tôi tự hỏi lòng, sao tôi lại được diễm phúc này, sao tôi được ở đây chứng kiến và lãnh nhận chính mình, máu thánh CHA và hiệp nhất với người? Không ngôn từ nào có thể diễn tả được cảm xúc của tôi trong giây phút đó.

- Những gì đã đi vào lòng tôi trong suốt ba ngày cuối tuần vừa qua chợt bùng lên mãnh liệt, tôi ngồi đây, mặc cho lòng mình trải dài trên giấy …..Thì ra, đây là một mời gọi của Chúa dành riêng cho tôi, như khi xưa Chúa đã gọi các tông đồ: Hãy đến mà xem, và các ông đã đến và đã ở lại với người.

- Các ngài đã bắt gặp Tình Yêu Magis. Cũng như tôi, đã đến, đã chứng kiến, và giờ đây, tình thuơng Magis đang tràn ngập hồn tôi.

+ + +

Bùi Sỹ Cảnh