Wednesday, August 31, 2011

S.E.E.D. Đông Bắc - AWESOME one!

Namphuong Tran:

I can’t believe that my voice is still gone!! How is this even possible? :-/ I woke up this morning with the FULL intention of cleaning the house (it still has papers and SEED materials on the floor), unpacking, deleting the SEED files from my lap top, as well as doing laundry. As great as my intentions of cleaning are….I realized my mild case of “post DH depression disorder” (hahaha, get it….post traumatic stress) is more severe than anticipated. I would delete the files, then extract them back out to look at something, put the SEED papers into the trash then take it back out with an excuse to save it for next year. (Ohhhh and just to let you know, ALL the SEED files have a second copy in my external HD which I am keeping for future planning…so truly, there is no reason to get this sentimental!!!). Overall, I realized how surreal it is for me that SEED 2011 over. With all the planning for over ½ a year, SEED has now become my second nature. I use to wake up thinking about SEED, sleep thinking about SEED and god knows how many times during the day I am working on SEED. This is my second year doing SEED, but somehow this year I feel the impact a lot more. It seemed like the first year God planted a SEED inside of me and left it for me to ponder. This YEAR, this SEED has developed, roots has grown deep and wrapped itself all around me. It has now become my comfort and support.
I decided to stop fighting myself and seek Professional help for my “Post DH Depression Disorder”. I offered God some tea and a place to sit next to me for our chat (have to at least offer him tea, since he is doing this for free after-all…Pro Bono! ;-) This is how my therapy session with GOD went…..

ME: God, I feel a bit lost now that SEED is over. What am I going to do with myself?

GOD: …..silent…..(he is SOO good at this therapy stuff, letting me answer my own question..)

ME: I was so hesitant about doing SEED, so many times during the planning process I wanted to flip out and quit. I thought NOTHING can worth all these dramas and headaches. With ½ the energy I put in SEED, I can finish planning for the entire year of prison ministry, as well as plan most of the meetings ideas for the GDTT youth group. Anyhow, even with all my complaints…. something in me kept on telling me to hang on. Every time I am getting angry, I see my god-daughter and my nephews smiling faces comfort me and encourage me to do this for them. A week before SEED, as I sat there compiling everyone’s Talks, writting out the final schedule, I suddenly felt relieved and excited. This year SEED is going to be AWESOME!!!! I started to check the weather every chance I get…. I think I was even more obsessed with the weather for SEED, than the weather for my own wedding. All the activities we have are outdoor! Storm Irene played with all the leaders’ nerves. We could not stop texting one another!!!:::“oh yes! she is heading NW……oh no! she is heading NE…25% rain….70% rain….OH NO! The president called STATE emergency!” Even with Irene glooming over us, all the leaders left work Wed and started our drive to NJ. We continued to pray and tried our best to LET GO & LET GOD. We realized that we have done the best we can, and now it is time to let God take over. …..
( I looked at my therapist,…. with my eyes, I half asked him if he was proud of us at our attempt to letting go……half pouting to let him know, that I did not appreciate the roller coaster ride. He caused us much headaches…heartaches….. with storm Irene)

GOD: …..silent…..chuckles…..nodding his head in acknowledgment of my frustration…..chuckles…..silent.

Sunday, August 28, 2011

S.E.E.D. Đông Bắc 2011

After 4 hours, for some it took much longer. We all arrived safe and sound. Thanks be to God.

After a simple dinner consisting of com, ca kho, thit kho. The program got started with some very familiar songs, Pharoah, PHaroah and Prince of Peace..... Children and parents enjoy the icebreaking games to "break" the proverbial ice. We stared our first activity, the annointing of perfume on the hands of the retreat leaders by the parents and the parents by the children and the children by the leaders. The ceremony was interesting and definitely set the tone for the children.

The children started their bond fire of sharings and praise and worship. The children seems to enjoyed the whole experience immensely. The parents that had the blessing of hanging around the children seems to think so. The parents start their session with an intimate sharing. It looks like speed dating, but from the intense sharing, I am sure they loved it.

The evening with the traditional camp sugary snack of funnel cake, when both parents and children enjoy together.

As far as my tam tinh goes, I feel free. To be very honest, the time leading up to this retreat was tough for me. Tough in term of both physical and spiritual. But starting with last night and all day today, I have started to let go of my pre-notion of how this retreat should be and completely place my trust in God, with that i feel like a 1000 lbs gorilla was lifted off my back.

Looking at all the children just playing with one another as soon as they arrived. Looking at them as they swarmed the retreat leaders and looking at the parents gently smiling as they witness all this really confirm that this is indeed God's dream and we are but His partners.

This years, we were so bless to have received a groups of parents and youth from Canada to journey with us.

All and all, it was a good day. Thank you God for allowing to me dream your dream. Thank you God for allowing me to take part in your dream becoming a reality. God bless the children, God bless the retreat leaders and God bless the parents too.

See you all tomorrow but in the meantime, enjoy a little something from S.E.E.D. NE 2011.

The S.E.E.D. team

Prayerful Thought from St Ignatius

Do not let the short period of time that you have left pass you by without fruit. In our final moments, you may find, when you would give all that you have and all that the world is worth to have an hour in which to be sorry for your sins and to do some good, that that hour may not be given you if now, in the time allotted you through God's wisdom, you refuse to take advantage of it and help yourself.

[Monumenta Ignatiana: Epistolae et Instructiones 9:310]

Thursday, August 18, 2011

Ignatian pilgrimage and WYD - Hoàng Dung's Journal (5)

August 15, 2011
Barcelona, Spain

Today was a day full of waiting.
This morning, I woke up at 7:45 am thinking I had 45 mins to get ready. But as I was not quite done yet, TS came in saying that mass was at 8:00 and it was already 8:02. Mass was with cac Cha Jesuits. So I came in late with a very unpeaceful heart. I hate being late and letting others down so I had a very unpeaceful heart starting mass. I kept wanting to place the blame on someone who told me wrongly that mass s at 8:30 instead of 8:00. I struggled with myself for a while until after hearing God's word, my heart filled with peace. Today was the feast of Assumption of Mary and I suddenly remembered how st. Iggy had a great devotion and love for mother Mary and so that inspired me to love mother Mary more and be more attentive. Thank you God. Attending mass with cac Cha was touching. I felt gods presence and awe listening to cac Cha sing together and harmonize. It sounded so peaceful like gregorian chants. I enjoyed it so much and was very touched by
God. Their chapel was beautiful too. The mural behind the alter was of the holy family with a woman whom st. Iggy imagined in his spiritual exercises was the handmaiden helping mother Mary give birth to baby Jesus. How funny and neat st. Iggy's imagination is.

WYD - video

Vatican Player:

Young Palestinians and Israelis mingle at World Youth Day

Wednesday, August 17, 2011

Ignatian pilgrimage and WYD - Hoàng Dung's Journal (4)

August 12,2011
Roma, Italy

Wow. We are truly blessed to be here. At the Jesuit community house. Right in Vatican's backyard!!! What remians in me right now is gratitude. A growing grace of aweness being here at this place in Rome. In the heart of the city. The heart of our church. Right next door to the father general of the Jesuits! And st. Peter church is barely 3 min walk away.
Today we train to Barcelona and visited the church and Jesuit community there for an hour. Then we walked down las ramblas. It was truly a crazy crowded place full of tourists and shops of souvenirs and pple statues. Thank u god we did not have any pickpocket mishaps. We ate leunch under the tree shade bf taking the amazing underground subway station to la sagrada familia church. It took my breath away. A sight of god'S glory and grace...what a gift Goudi had, vision, creativity, imagination to build a church in honor of the holy trinity and it's still Not yet done. Estimated 2020-2040 it will be done. Wow. It's so detailed and amaZing. We only spent 10mins there bf heading back to subway and bus to airport. God gave us another chance to trust in him bc we were already cutting it close but had good time to print boarding psses, security and board but we didn't get off at the one stop at the first terminal so we had to take the return bus back to the first terminal. Another 7 Mins after waiting for that bus to go for 10mins. O man!! It was crazy. We ran off that bus and printed each of our passes ran thru security and RAN to our gate. When we arrived, there were two long lines. Thank you God. Again. For taking care of us. Our line didn't actually start boarding for another 5-7mins. W all got on the plane safe and sound. I slept the whole hour and half i was so tired! Arrived to Rome and here we are. Met Cha Alfredo. Cha Manuel. Two beautiful angels of god. So sweet and cute were Cha Alfredo full of life and joy! And Cha Manuel showed us the city of Rome frm the rooftop of this building. Soooooo look glorious. Beautiful. Remarkable. Amazing is our God. W can see so many main buildings, history from the rooftop and at night, it's so nice. We had a delicious superb dinner. Bruschetta, caprisi salad, three pizzas, lasagna, and two pasta dishes, spaghetti and meatballs and something else. It was sooooo good!! Then we walked across the bridge and di dao, seeing how night life in this part of Rome was like on a fri night. Lots of selling fake purses and many other shops! And they even had ping pong and foozeball tables out for rent to play. It was so fun. And really neat. Then we ended the night walking to the Vatican....and seeing where our dear Pope lives. So surreal everything is. And I'm asking for the grace to realize this more and more and feel god great love for me this weekend here in the heart of our church and faith. Gn!,! Soooo tired!

Traveler of God in grace.

Sent from my iPad

Tuesday, August 16, 2011

WYD: Opening Mass

Precious stone

A monk in his travels once found a precious stone and kept it. One day he met a traveler, and when the monk opened his bag to share his provisions with him, the traveler saw the jewel and asked the monk to give it to him. The monk did so readily. The traveler departed, overjoyed with the unexpected gift of the precious stone that was enough to give him wealth and security for the rest of his life. However, a few days later he came back in search of the monk, found him, gave him back the stone, and entreated him, “Now give me something much more precious than this stone, valuable as it is. Give me that which enabled you to give it to me.”

—from a story told by Anthony de Mello

Ignatian pilgrimage and WYD - Hoàng Dung's Journal (3)

Aug 10
1:54 am
Monserrat day

Today, we slept in till 10:30am! Ah, so nice, then caught the train to Monserrat. It was about a 15min ride. But we got off at the wrong bus station so we waited another 20mins until another train came by. We got off at one station back. Walked to another train station and caught that one to the camerella train that takes us up the mountain to Monserrat. It was a beautiful amazing ride, in the side of the mt. When we got up there, the sight was glorious. Amazing. The formation of the rocks were very specific to Monserrat. So neat. we got to visit virgin mary of monserrat chapel. And after waiting in line for 25 mins about, we finally climbed into this small stairway up to where the Black Madonna, Virgin Mary of Monserrat sat, high up above the alter. We got to touch her hand. And say a quick prayer bc there were so many pple waiting. After a long time praying in the chapel behind the madonna, we went inside the church see. There'd were a couple of paintings that touched my heart, but one in particular, Mary and Joseph and baby Jesus right after he as born, going on the donkey, away from Bethlehem. Mary was holding her baby Jesus so precious and full of love. There was an angel right next to here and there were a row of angels coming frm heaven there to protect them. Such a Beautiful image.
We hiked all the way down a lonnnng windey pathway to the cave where st ignatius prayed for f3 days. It was already 7:30pm? We celebrated mass there but had to climb around the abet bc it was closed. It was a beautiful mass and the scene was glorious. The way back up the pathway was tough b.c the uphill was long....others went bf us...but by the time we reached the beginning of the path, Cha said there were no more trains going down, it ws closed.
Tuan anh was joking earlier that day that he could race st. Ignatius from monserrat to manresa but who knew that that joke would come true??

Monday, August 15, 2011

On this day ...

On the morning of the 15th of August, 1534, in the crypt of the Church of Our Lady of the Martyrs, at Montmartre near Paris, Loyola and his six companions, of whom only one was a priest, met and took upon themselves the solemn vows that led to the establishment of the Society of Jesus.

Magnificat - Feast of the Assumption of Blessed Virgin Mary

Magnificat anima mea Dominum.

Friday, August 12, 2011

John Paul II to Youth

“It is Jesus in fact that you seek when you dream of happiness; he is waiting for you when nothing else you find satisfies you; he is the beauty to which you are so attracted; it is he who provokes you with that thirst for fullness that will not let you settle for compromise; it is he who urges you to shed the masks of a false life; it is he who reads in your hearts your most genuine choices, the choices that others try to stifle. It is Jesus who stirs in you the desire to do something great with your lives, the will to follow an ideal, the refusal to allow yourselves to be ground down by mediocrity, the courage to commit yourselves humbly and patiently to improving yourselves and society, making the world more human and more fraternal”.

– Bl. John Paul II

Thursday, August 11, 2011

Happiness is ....

... being a ladybug

another Đông Bắc SEEDling

Ignatian pilgrimage and WYD - Hoàng Dung's Journal (2)

The first day in Spain was nice. We def looked like tourists taking pictures galore. The land is beautiful with it's trees and hills and architecture. We rated for 2hrs. It was such good nap! Then we took the subway to the Church in Bagona. Beautiful church! High steeple, inside there were just heart touching paintings. Pictures of the Virgin holding her son baby Jesus close to her heart with so much tenderness. It touched my heart deeply and made me think of our boys. Another painting depicting st. Joseph, Mother Mary and baby Jesus as a family - st. Joseph had his eyes closed as if tired. Mother Mary holding baby Jesus while angels were around helping with chores and one even brought a cup of tea to Mary. So sweet and felt very Human. Another picture was of st. Joseph dying, Jesus sitting next to Him, Mary crying, her eyes,nose red. God father and Holy Spirit above present. It was so touching to see Chua Ba Ngoi present during joseph's last hours, with love and support. Wow. I found the tabernacle in the corner, so humble. As I kneeled to pray, I smelled a pleasant smell, lilies. God smelled so good. I gave thanks and felt so much gratefulness. I prayed for my family, cau Toan, ob ngoai, khoa, for cac Bac,Chu,Di, cac em. I prayed with all my heart. I put some money in the offertory to pray for Khoa. TS put money in to pray for our boys. And when TS called home, me tuyet said they were doing sooo good. No crying, no missing Bo me, eating very good, sleeping good. Only Chu Ni is the one crying bc Thayer toi nghiep cho 2 chau. Hehe. So tinh cam, our little brother is. Sweet. Good heart. After the church, we walked all the way back to the main square. On the way, encountered beautiful scenes and took lots of pictures. We walked down this very long flight of stairs...and was amazed that it lead us straight to where we originally started -the main square, the heart of Bilbao. Wow. Then we enjoyed dinner at the Cafe Bilbao. Tapas, fried calamari, and Sangria. Hmmm. Soooo good all the food. The guys who served us was so nice cha Tri understood what he as saying so well. In the end, he gave us each free bags and liters from the cafe! So nice!! Total bill was 143,50€. Not bad. About 25$/person! We njoyed the music, accordion live, playing music we all recognized from old school vnmese. It was surreal. It was the life. It was sweet. Thankful. Grateful. Good food. Good friends in the Lord. Sangria was verrrrry good.
After dinner, we sat and shared what our hopes were for this trip. Why were we going and what are we looking for. And we have a list of prayer petitions from our group Manna and our family petitions. All in all, it was a wonderful first day here. Thank u god for keeping us safe.
Dizzy now. Sould sleep. Tmw, 9am bkfast. Tour city, gugenhiem museum, and njoy the city before we leave to Loyola via train 3hrs. Start our retreat there for 3-4 days. Gn!! Buenas noches.

Wednesday, August 10, 2011

Ignatian pilgrimage and WYD - Hoàng Dung's Journal (1)

My first journal on the way to Spain.

So, here I am, on the plane from Brussels to Bilbao, Spain! It's 3:25am CT. Listening to "from the inside out". Boy, that plane ride from Montreal to .Brussels went by pretty fast. Watched one movie: Just go with it. Quiet funny. Then I slept, tried to sleep for about 30-45 mins bf I actually slept. Mayb 3hrs total? Then we took our time deplaning, went out the gate, then realized we didn't have the connecting flight info, went back into the gate and the lady told us to hurry bc it was in a diff terminal! Omg!! Boarding started at 9:10 and it was already 9;10. So, we rushed to a line and realized it was the custom line...oh boy. We waited about 7 mins? Then rushed to thenext line...Security ckpoint! OH man, I had to throw away my unopened bottle of water. What a waste! But, we made it thru in no time, then we ran to the three flights of escalators, walked down them, running in btw them, and ran all the way to the gate, two walkway lengths. When we arrived at the gate, there was still a line! Whew! we were the last ones. Thank u God! Then I noticec something sticky on my finger and handle of my luggage. I looked down to see blood. My blood. My finger got cut somehow during this Mad rush to our gate. wow. So, luckily I stashed bandages in the outer pocket of the backpack. Immediately took one out and TS bandaged my finger. Stings a little. It was bleeding a lot. Sill stings.
We had to take a bus to the airplane. Since we were the last ones on the bus, we were the first ones on the plane. Hehe. It was cloudy and cool in Brussels. looked not very pretty and inviting but, once we were airborne above the was beautiful. Sun shining hot! Bright. Layer of clouds covering this part of the earth. No matter how gloomy or cloudy ur part of the world may look, just remember, the Son is there, behind those clouds, to welcome u with warmth and Love, make ur feel alive and smiling again.
While announcing the normal safety procedures, they spoke 4 diff languages. Wow. Begium, french, English, Spanish. And when they announced it was time for snacks, I took a look at the menu and to my amazement, the coke 33ml, reg 12oz? 2,50 euros!! Nothing was free...hehe. I laughed to myself. tSWas closing his eyes, half awake,half asleep, said, get me a drink. I showed him the menu and he said, never mind. Hehe. So, here we are. I should sleep. 2 hrs long this flight. Arrive at Bilbao at 11:45am local time, 4:45am CT. I am sleepy so I'm gonna say See u in the nxt journal entry! I am still in awe that we are actually on our way to Spain and WYD! I am soooo grateful for this moment and this gift from God to be able to go and experience this. I'm already feeling so much grace. Praying that the boys are well behaved and sleep okay...we"ll call them when we settle in Bilbao.

Gn! Or good morning.
-traveler of God in Grace.
Hoàng Dung

Sent from my iPad

Monday, August 8, 2011

Họp Mặt Vùng Montréal 2011 -

Xem Photo Album

+ + +

Vì sao tôi đi Họp Mặt Vùng Montréal 2011? Đơn giản vì có hai cháu Xavier 9 tuổi và Félix 5 tuổi đi.

Vì sao hai cháu đi Họp Mặt Vùng dịp này? Đơn giản vì mẹ cháu muốn các con mình gặp các bạn cùng tuổi để chơi, có chỗ để đôi bàn chân nhỏ bé của chúng chạy, có một cộng đoàn nhỏ để cũng nhau trao đổi học hỏi, và nhất là có một điểm mốc để khi về nhà nói chuyện với con cái:

- Hôm diễn kịch, con đóng vai bạn đồng hành với thánh I-Nhã, bây giờ con và em Félix cùng đồng sự làm với nhau những chuyện tốt.
- Con nhớ câu chuyện thánh I-Nhã không? Thánh I-Nhã hay nói: «Người ta làm được, mình làm được!»
Con nhớ không, con nhớ không... đó là những cái mốc bà mẹ nào cũng cần để nhắc con cái khi các cột mốc Internet, I-Pad, I-Phone, I-Me quá khổng lồ ngăn chặn đầu óc suy nghĩ còn non nớt của con cái.

Và thế là chúng tôi lên đường đi Valleyfields một sáng đẹp trời thứ bảy.
Chủ đề năm nay là “Như những người được biến đổi.”
Mẹ các cháu sinh hoạt với các cháu nên không tham dự vào các buổi họp nhóm. Buổi sáng chúng tôi có buổi họp từng nhóm nhỏ trao đổi về đề tài Biến Đổi, các biến đổi nào xảy ra cho bạn trong thời gian gần đây?

Chỉ một nhóm rất nhỏ mà chúng tôi có hai khuynh hướng tiêu biểu cho việc biến đổi. Biến đổi ở đây là biến đổi về mặt đức tin. Trước và Sau khi có đức tin, đó mới là biến đổi quan trọng trong cuộc đời. Một nhóm (đa số) biến đổi do một biến cố đến trong cuộc đời như mâu thuẫn gia đình trầm trọng, người thân mất, bệnh nặng… mà chúng tôi gọi là những người thân lừa ưa nặng. Đúng là thân lừa ưa nặng, vì sau các biến cố này, ai cũng nói lên lời cám ơn biến cố, nhờ có biến cố mới quay cái đầu cứng về gặp Chúa. Một nhóm (thiểu số) có cuộc đời êm đềm trong đức tin, trước và sau biến cố vẫn giữ đức tin, biến cố dù lớn xảy ra trong cuộc đời, họ cũng cho là chuyện nhỏ, bình thản đi, bình thản hướng về Chúa. Những người này thuộc về những người ngoại lệ, họ là những người không có lửa giận... Chúa hừng hực như chúng tôi!

Lạ, những người thuộc nhóm thân lừa có chung các triệu chứng, trước khi biến đổi thì xem việc đi xem lễ là cực hình, nghe cha giảng thì muốn bịt tai, nhưng sau khi được biến đổi thì thích đi xem lễ, tìm được bình an khi đi xem lễ, nghe cha giảng thì muốn được nghe nhiều hơn nên tìm đến các khóa linh thao để được nghe kỹ hơn, sâu hơn; thậm chí còn coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, được nghỉ ngơi, được bình an.

Thế là nhóm chúng tôi rút ra được kết luận, Chúa làm được công việc mà loài người bó tay vì Albert Einstein đã từng nói: Làm vỡ một proton thì dễ mà thay đổi lòng người thì không dễ chút nào!

Thế là hết một buổi sáng.

Saturday, August 6, 2011

Ignatian pilgrimage and WYD

Dear các Cha, các cô chú, các anh chị và các bạn,

After almost a year of anticipation and preparation, here we are a few days before embarking on the Ignatian pilgrimage and WYD. 8 young adults, including Cha Trí Đinh, will be going to the pilgrimage and will be joined by 5 more for WYD. We would like to express our gratefulness to the whole community that have been supported us spiritually through prayers and financially, especially through the I Choose CD project. We will be going through the cities of Pamplona, Manresa, Monserrat, Rome,... following the footsteps of St Ignatius and will head to Madrid for WYD. We will keep the CLC and Đồng Hành family in our prayers, as we will get a chance to deepen the gifts of ignatian spirituality and our catholic faith. Please continue to journey with us in prayers.

We find the links above reflecting about the spirit of a pilgrim very interesting and helpful for this journey. We invite you all to join us in this spirit and hopefully, with the grace of God, we can all live out this spirit, not just during the pilgrimage, but also during our own daily walk of life.

On behalf of Ban Phục Vụ Đồng Hành and YaYA Ministries, again thank you so much for your love and support.

United in love and prayers,

WYD - Interactive Map

Các bạn muốn biết có bao nhiêu bạn trẻ từ Việt Nam, và từ khắp nơi đi dự World Youth Day?

Magis & World Youth Day Web Site

Prayer as Immersion

I am not ready to accept the ancient concept of prayer as a dialogue. Who are we to enter a dialogue with God? The better metaphor would be to describe prayer as an act of immersion, comparable to the ancient Hebrew custom of immersing oneself completely in the waters as a way of self-purification to be done over and over again. Immersion in the waters! One feels surrounded, touched by the waters, drowned in the waters of mercy.

Abraham Joshua Heschel

Friday, August 5, 2011

Turn your eyes upon Jesus - Hillsong

Turn your eyes upon Jesus,
Look full in His wonderful face,
And the things of earth will grow strangely dim,
In the light of His Glory and Grace.

Giằng Co và Biến Đổi

Tension and Transformation

Nói đến hai chữ tension tôi chẳng cảm thấy thoải mái tí nào. Trái lại, tôi cảm thấy “căng” cho dù bạn có bảo tôi đây là “good tension” vì tension này giúp tôi thay đổi và lớn lên. Tôi lại càng không hiểu bạn muốn nói gì !

Bạn lại giải thích rằng “tension” ở đây phải hiểu là “GiằngCo” làm tôi tự nhiên liên tưởng đến trò chơi kéo dây. Qua đó người của hai đội vừa giằng vừa cố sức co kéo giây thừng về phía đội của mình. Như vậy, giằng co (pulling about) ở đây có nghĩa là tranh dành lấy cho mình. Bạn phải giải thích “Giằng Co” có một nghĩa khác. Đó là một tâm trạng của ý chí, đem lại cảm thức lưỡng lự, phân vân hay lúng túng không biết phải làm thế nào. Tỉ dụ: nên hay không nên; lấy cái này thì phải bỏcái kia … đó là sự giằng co trong chọn lựa. Như vậy thì “tension” với ý nghĩa “giằng co” này, tôi thấy rất thường sảy ra trong cuộc sống hằng ngày.

Wednesday, August 3, 2011

HMV Đông Bắc: Teen Track

Mời bạn dùng hình ảnh này trong cầu nguyện ngày hôm nay.

St. Ignatius of Loyola



Mỗi khi nghe nói đi Linh Thao, đi họp Nhóm, hay đi Đại Hội Đồng Hành v.v... thì có người nôn nóng muốn đi, nhưng không ít người rất ngại vì nhiều lý do như sợ không có thì giờ, sợ phải ngồi nghe Cha giảng, sợ phải lãnh trách nhiệm. Nhưng lần này thì khác hẳn. Anh chị em trong các Nhóm Đồng Hành Tây Nam đã thích thú ghi danh xem có gì mới lạ chăng?

Tôi thấy đây là một ý kiến rất mới mẻ của các anh chị trong ban tổ chức, không phải chuẩn bị bài vở, chương trình gì cả , cứ tới đây waste time với nhau qua buổi họp mặt cuối tuần Vacation đúng nghĩa nghỉ ngơi, Chơi Là Chính(CLC).

Chiều thứ sáu anh Trung lái xe chở tụi tôi lên đường, qua những đoạn đường đèo quanh co lên dốc núi thật đẹp cao khoảng 6000 feet, vừa đến địa điểm đã thấy anh Giao, chị Hoàng và Phi xuống đón lên một căn nhà 3 tầng trên một dốc núi trang trí thật lạ mắt, khung cảnh đầy thơ mộng như ở Đà Lạt với những rặng thông cao ngất và những dẫy núi hùng vĩ chung quanh.

Tuesday, August 2, 2011

Một vài kỷ niệm đẹp sau HMVDB

Dear cả nhà,

Con muốn chia sẻ một chút xíu về chuyến HMV năm nay.

Giống như đề tài HMV năm nay, tụi con cũng có sự giằng co trước khi đến HMV với những băn khoăn là đi được hay không vì lý do tài chánh. Nhưng cuối cùng tụi con quyết định đi và có lẽ Chúa biết ao ước của mình nên đã gởi đến những ân nhân và thế là cả nhà khăn gói ra đi. Một quyết định trong sự tin tưởng vào Chúa trông nom chăm sóc mình.

HMV năm nay chiếm hết phân nửa là những khuôn mặt mới người lớn cũng như trẻ em, những tâm tình háo hức mong muốn khám phá điều gì đó sâu đậm hơn cho mình và các con, cũng là niềm vui đầy thách đố cho cộng đoàn chúng ta. Có những người đến qua chương trình MRW, có những người qua Light Works, và luôn cả S.E.E.D. Nhìn những sự háo hức đó, lòng con cũng không khỏi buồn buồn vì sự vắng mặt của những khuôn mặt thân quen và thân thương vì lý do gì đó không đến được với anh em năm nay. Thôi thì hy vọng là sang năm vậy.

Năm nay mình đặc biệt có Adoration mở đầu cho HMV cho nên con nghĩ nó giúp cho mọi người bước vào với một tâm tình thật là sốt sắng và mở lòng hơn nói chung và cho chính con nói riêng. Tuy nhiên có một lúc con cảm nhận được rằng, đây đó trong những “nghèo nàn”, cộng đoàn mình đang chuyển mình một cách khiêm nhường để cho Chúa biến đổi. Lúc đó, con cảm thấy Chúa thật là thương mình, thương cộng đoàn của mình quá. Trong sự khiêm tốn nghèo nàn này, Chúa hẳn thấu được những sự cố gắng và ao ước của cộng đoàn nên con thật sự cảm nhận được sự đồng hành của Ngài với anh em chúng con. Và con đã dâng lên Chúa tất cả sự cố gắng ấy trong sự khiêm nhường của mình.

Một diễm phúc cho con là trong lúc giúp cho các cháu sinh hoạt, con có cơ hội để làm reflection cho chính mình lúc soạn chương trình với Châu Hoàn, chị Tố Uyên, anh Minh, và chị Trang và luôn trong cả lúc ở với các cháu. Một ánh sáng đến cho chính mình khi nghĩ rằng, transformation luôn là một kết quả tức thời, nhưng thật ra trong sự biến đổi của con, chính Chúa đã hằng ngày biến đổi trong Bí Tích Thánh Thể để cho con có được sự biến đổi mỹ mãn hơn và quá trình biến đổi con sẽ không là một kết quả tức thời nhưng sẽ không bao giờ chấm dứt cả. Rồi cũng trong quá trình đó, chính Chúa sẽ biến đổi trái tim con mỗi ngày trở nên giống trái tim Chúa hơn. Con rất thích design bàn thờ của trung tâm này, cây thánh giá treo lơ lửng ngay trên bàn thờ nơi mà linh mục đọc lời để bánh và rượu trở thành Mình và Máu Chúa, một sự biến đổi mầu nhiệm xảy ra hằng ngày để cho chính con trở nên giống như Ngài. Con ôm ấp những tâm tình này và rất cảm tạ Chúa đã cho mình những ánh sáng vì Ngài cũng đang ôm ấp con trong sự biến đổi của Ngài và của con cho đến hết.

Rời trung tâm và mọi người, lên đường trở về, con không mang theo ngọn lửa cháy rụi người khác, nhưng là một sự bình an vì biết Chúa vẫn luôn luôn kiên nhẫn với những gì còn cần được biến đổi trong con và Ngài vẫn sẽ mãi mãi biến đổi để con được gần Ngài hơn.


▪ ▪ ▪

Ðêm tâm sự kết thúc, dì Hoàn ở lại họp BPV, còn hai mẹ con em thì lò mò về phòng. Tiếng mở cửa lóc cóc của bác Uyên làm cho Châu Ngọc thức dậy nửa tỉnh nửa ngủ . Bác Uyên xoa đầu Châu Ngọc rồi con bé ngủ tiếp . Nhìn qua bên kia thấy Hoàng Ân vẫn đang ngủ ngon lành . Hai tay vắt vẻo trên đầu và đang toét miệng cười thật tươi . Anh chàng đang mơ cái chi chi mà vui thế . Hoàng Ân được đóng vai con kiến trong vở kịch Hermie - a common caterpillar nên chắc là đang nằm mơ mình đang khiêng cái pine cone thật to ...

Ðèn đã tắt mà Namson vẫn không ngủ được . Mẹ Uyên hỏi Namsơn: "con vui quá không ngủ được hả ? Namson thích nhất cái gì ngày hôm nay ?" "dạ con thích nhất đóng kịch." "Phần nào trong đóng kịch con thích nhất ? " "con thích nhất lúc Chúa hỏi Hermie là 'Who made you?’ Chúa nói chuyện dễ thương, con thích Chúa. Ước gì con được làm Hermie . Con tưởng tượng lúc đó Chúa nói với con."

Lễ bế mạc sắp cử hành . Namsơn ngồi buồn ngủ và mệt . Thằng bé ôm cánh tay của mẹ, nhìn lên bàn thờ và thầm thì nhỏ nhỏ một mình câu Chúa nói với Hermie 'I’m giving you a heart just like mine’ . Namsơn vẫn đang enjoy và chìm đắm trong suy tư riêng giữa mình với Chúa ... Mẹ Uyên nhìn xuống và cười với Namsơn: "yeah, He is giving you a heart just like His" . Hai mẹ con thật hạnh phúc trong Chúa và bên nhau .

Năm nay khác với mọi năm với nhiều khuôn mặt mới và những tâm tình mới. Cánh đồng của Chúa thật là bao la và nhiều màu sắc. Gia đình Ðồng Hành luôn có những cây non nảy mầm và đó là hồng ân của Chúa. Chúa chọn những môi trường tốt cho các chiến sĩ tương lai và chúng con ý thức trách nhiệm của mình . Cam on Chua Thanh Than da lam viec dac luc trong cuoi tuan qua voi tung nguoi chung con.

Tố Uyên và Namsơn