Monday, April 28, 2014

Thư Mời tham dự SEED 2014 - Đông Bắc

Thưa các anh chị,

Có lẽ gia đình các anh chị đang bận rộn trong những ngày cuối năm học của các con. Chỉ còn khoảng hai tháng nữa là các con được nghỉ hè. Chắc các anh chị cũng đang lo lắng, tìm kiếm chương trình sinh hoạt cho các con trong dịp hè năm nay. Trong nhiều tháng qua, có biết bao nhiêu anh chị của cộng đoàn Đồng Hành trong nhiều ban nghành khác nhau đã phối hợp, hổ trợ và làm việc với mục vụ S.E.E.D. Kết quả là chúng ta sẽ có một cuối tuần tĩnh tâm S.E.E.D lần thứ 6 cho vùng Đông Bắc. Tĩnh tâm S.E.E.D năm nay sẽ được tổ chức vào tháng 6, ngày 26-29 tại Fatima Renewal Center, Dalton, PA. Những người trong ban tổ chức (BTC) và các em lãnh đạo(hướng dẫn viên) cho chương trình S.E.E.D đã làm việc không ngừng vì họ vẫn luôn ấp ủ một ước nguyện duy nhất cho các con em mỗi một ngày một yêu mến Chúa hơn. Chắc chắn rằng các anh chị cũng cùng mang một ước nguyện này. BTC cũng như các em lãnh đạo đang mong đợi từng ngày để được gặp lại những khuôn mặt thân thương của các bố mẹ và các cháu tham dự khóa S.E.E.D năm ngoái; đồng thời cũng rất ao ước sẽ được làm quen với những khuôn mặt mới dễ thương sẽ đến với S.E.E.D năm nay.

Thưa các anh chị, một trong những mục đích của S.E.E.D retreat là giúp bố mẹ và các con cùng đồng hành với nhau trong đời sống nội tâm để cả nhà hiểu và hiệp nhất với nhau trong Chúa Kitô.  Do đó S.E.E.D không phải chỉ là một buổi tĩnh tâm dành cho các em ở lứa tuổi từ 8 đến 18 trong một cuối tuần rồi thôi, nhưng phải nói đây là một cuối tuần tĩnh tâm cho cả gia đình (cha mẹ và con cái). Hoa quả của khóa tĩnh tâm S.E.E.D được cả gia đình bố mẹ con cái cưu mang và tiếp tục được nuôi dưỡng trong suốt cả năm qua những sinh hoạt hàng ngày của gia đình.  Cho nên có thể nói S.E.E.D là một cuộc hành trình nội tâm thiêng liêng của tất cả mọi người, từ BTC, đến các em lãnh đạo trong S.E.E.D, các em tham dự viên và các bố mẹ.  Tham dự S.E.E.D hàng năm có thể nói là một cuộc hành hương.  Trước khi khởi hành một chuyến hành hương nào thì chúng mình thường hay có những sửa soạn, chuẩn bị về vật chất cũng như tinh thần để mọi việc được êm thắm tốt đẹp phải không các anh chị?  Với tâm tình đó, ngay sau ngày kết thúc khóa S.E.E.D năm 2013 những người trong BTC đã chuẩn bị và cầu nguyện cho chương trình S.E.E.D năm 2014.  Không lâu sau đó, các em lãnh đạo cũng bắt đầu mang tâm tình S.E.E.D 2014 vào giờ cầu nguyện hàng ngày của mình. Và cũng để chuẩn bị cho S.E.E.D 2014,  trong 1 cuối tuần 04/11-04/13/2014,  hơn 20 người tụ họp trong một ngôi nhà Đồng Hành ở Virginia để được huấn luyện, chia sẻ và nâng đỡ nhau trong mục vụ S.E.E.D 2014 và trong tương lai. Trong một tâm tình hiệp nhất BTC xin chân thành mời gọi các anh chị và các com em cùng nhau tham dự tĩnh tâm S.E.E.D 2014.

Để giúp cho BTC có thể chuẩn bị chu đáo cho S.E.E.D năm nay, xin các anh chị ghi danh càng sớm càng tốt. Vì số người tham dự có giới hạn , nên BTC sẽ đóng sổ ghi danh khi có đủ số người. Vì vậy, xin các anh chị nhanh tay nhanh chân nhe. Các anh chị nào ghi danh sớm năm nay sẽ được bớt 10%. Đúng đó, người Việt Nam mình cũng có "coupon discount" đó. Xin các anh chị vào trang web dưới đây để ghi danh.

http://www.donghanh.org

Cuối cùng, cho dù các anh chị có thể tham dự S.E.E.D năm nay hay không, xin các anh chị cùng đồng hành với mục vụ S.E.E.D qua lời cầu nguyện. Các em lãnh đạo, các em tham dự viên và toàn thể gia đình Đồng Hành có thể gặt hái được nhiều hoa quả thiêng liêng tốt đẹp phần lớn là nhờ vào lời cầu nguyện của các anh chị.

Thân mến trong Chúa Kitô.
BTC mục vụ S.E.E.D Đông Bắc.

Friday, April 18, 2014

Kelley Mooney's spiritual lyrical adaptation of Leonard Cohen's "Hallelujah"


Lyrics To Hallelujah by Kelly Mooney Adapted to the music of Leonard Cohen’s Hallelujah

 A crown of thorns placed on His head
 He knew that He would soon be dead
 He said did you forget me Father did you?
 They nailed Him to a wooden cross
 Soon all the world would feel the loss
 Of Christ the King before His Hallelujah

 Hallelujah x4

 He hung His head and prepared to die
 Then lifted His face up to the sky
 Said I am coming home now Father to you
 A reed which held His final sip
 Was gently lifted to his lips
 He drank His last and gave His soul to glory

 Hallelujah x4

 The soldier who had used his sword
 To pierce the body of our Lord
 Said truly this is Jesus Christ our Savior
 He looked with fear upon his sword
 Then turned to face his Christ and Lord
 Fell to his knees crying Hallelujah

 Hallelujah x4

 Took from his head the thorny crown
 And wrapped him in a linen gown
 And laid him down to rest inside the tomb
 The holes in his hands, his feet and side
 Now in our hearts we know he died
 To save us from ourselves oh hallelujah

 Hallelujah x4

 Three days went by again they came
 To move the stone to bless the slain
 With oil and spice anointing hallelujah
 But as they went to move the stone
 They saw that they were not alone
 But Jesus Christ has risen Hallelujah

 Hallelujah x4
 Hallelujah x4

Friday, August 2, 2013

Ba chị em

Lm. Nguyễn Công Đoan S.J.
 
 
“Chúa Giêsu yêu mến cô Mác-ta, cùng với hai người em là Maria và La-da-rô” (Ga 11,5).
 
Sách Tin Mừng Luca kể về hai chị em Mac-ta và Maria trong chuyến Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem (10,38-42). Mác-ta tỏ ra là chị cả, “chủ gia đình”: đón Chúa Giêsu vào nhà rồi tất bật lo chuyện bếp núc. Maria tỏ ra là cô em, ngồi bên chân Chúa, thả hồn theo lời Chúa, như thể không có gì khác phải bận tâm. Bà chị xin Chúa can thiệp, sai Maria xuống giúp một tay trong bếp. Chúa Giêsu bênh Maria: “cô đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi.” Chúa lại như trách Mac-ta lo lắng nhiều thứ quá.

Câu chuyện này thường bị các nhà giảng thuyết “bắt cóc” để đem vào một cuộc tranh luận hoàn toàn xa lạ với sách Tinh Mừng: tranh hơn thua giữa họat động và chiêm niệm.

 Sách Tin Mừng Gioan dành cả một chương về gia đình này, kể thêm người em trai tên là La-da-rô và cho biết tương quan đặc biệt giữa Chúa Giêsu với gia đình này : “Chúa Giêsu yêu mến cô Mac-ta, cùng với hai người em là Maria và La-da-rô”. Câu chuyện kể về gia đình này là cái chết của La-da-rô và việc Chúa Giêsu gọi La-da-rô ra khỏi mồ bốn ngày sau.

Trong câu chuyện này ta vẫn có thể nhận ra dung mạo của hai bà chị như trong sách Tin Mừng Luca : Mac-ta vẫn là bà chị,  “chủ gia đình”, Maria vẫn là cô em được chiều chuộng.
 
Trong bài này, chỉ xin đề cập khía cạnh: ba chị em được Chúa Giêsu yêu mến, như ba hình tượng của những người đón nhận và đáp lại tình yêu của Chúa.

Điều thứ nhất nổi lên trước mắt chúng ta là sách Tin Mừng chẳng hề nói lý do gì khiến Chúa Giêsu yêu mến ba chị em nhà này, nhưng họ biết là họ được Chúa Giêsu yêu mến.

Hoàn cảnh Chúa Giêsu lúc xảy ra cái chết của La-da-rô: “Bấy giờ người Do Thái lại tìm cách bắt Đức Giêsu, nhưng Người đã thóat khỏi tay họ. Người lại ra đi sang bên kia sông Gio-đan, đến chỗ trước kia ông Gio-an đã làm phép rửa và Người ở lại đó” (Ga 10,39-40).

Chúa Giêsu đang trốn tránh đối phương ở Giêrusalem vì họ tìm bắt Chúa, thế mà ba chị em Mac-ta vẫn bíêt chính xác nơi Chúa Giêsu đang ở; khi cần nhắn tin cho Chúa bíêt về tình trạng sức khỏe của La-da-rô thì hai bà chị cho người tới gặp Chúa Giêsu ngay tại nơi Chúa đang ở.

Lời nhằn tin thật ngắn gọn (đúng lối văn sms ngày nay!). Có thể dịch “Cục cưng của Thầy đang đau”. Lời nhắn tin này cho thấy ba chị em này được Chúa Giêsu thưong mến tới mức nào. Cậu em La-da-rô là “Cục Cưng của Chúa”, còn hai bà chị thì cũng rất thân mật với Chúa để có thể gởi sms với nội dung và giọng văn như thế.

Điều đáng ngạc nhiên nếu so sánh với câu chuyện tương tự ở Cana trong chương 4: vị quan chức nhà vua từ Ca-phác-na-um lên Cana tìm Chúa Giêsu (cũng hai ngày đường) và xin Chúa cứu chữa đứa con trai đang đau nặng: “Xin Ngài xuống trước khi con tôi chết!”. Chúa Giêsu chữa lành tức khắc từ xa: “Ông về đi, con ông sống đó!”… Ông tin lời Chúa Giêsu và ra về. Cùng lúc đó thì ở nhà cũng cho người đi lên để báo tin cho ông. Hai bên gặp nhau giữa đường. Ông nghiệm ra là chính lúc Chúa nói với ông: “Con ông sống đó!” thì con ông khỏi bệnh.

So sánh lời xin trực tiếp của vị quan chức với sms từ Betania gần Giêrusalem tới Chúa Giêsu đang ở Betania bên kia sông Giođan (nơi ông Gio-an làm phép rửa, Ga 1,28) thấy một sự khác biệt lớn. Viên quan chức xin Chúa Giêsu “Xin Ngài xuống ngay trước khi con tôi chết”. Hai chị em Mác-ta và Maria không xin gì cả, chỉ báo cho Chúa biết là “Cục cưng của Thầy đang đau”.

Phản ứng của Chúa Giêsu lại càng đáng ngạc nhiên. Chúa không nói gì cả và cứ ở lại đó thêm hai ngày nữa. Hai ngày sau Chúa nói với các môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại miền Giu-đê!” Các môn đệ không hiểu tại sao Chúa lại liều mạng như vậy: “Người Do Thái hiện đang tìm ném đá Thầy, mà Thầy mà Thầy lại còn đi tới nơi ấy sao?” Chúa giải thích lý do: “La-da-rô bạn của chúng ta đang ngủ. Thầy đi đánh thức anh ấy đây!” Lời Chúa nói tiết lộ thêm mối tương quan giữa La-da-rô với cả nhóm môn đệ: “Bạn của chúng ta”. Các môn đệ thắc mắc: người bệnh mà ngủ được thì sẽ khỏe lại, cần chi phải liều mạng đi lên mà đánh thức”.

Nếu sự thật là như thế thì càng thấy La-da-rô là “cục cưng” tới mức nào. Chúa Giêsu liều mạng đi hai ngày đường lên Bêtania gần Giêrusalem để dánh thức “cục cưng” đang ngủ!

Nhưng Chúa nói ngay sự thật để các môn đệ khỏi thắc mắc: “La-da-rô đã chết!”. Nhưng lại thêm một câu bí ẩn: “Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có ở đó, để anh em tin. Nhưng thôi, chúng ta hãy đến với anh ấy.”

Trong tiệc cưới Cana, Chúa Giêsu đã làm dấu lạ đầu tiên ở Cana để “tỏ vinh quang” của Người và “các môn đệ tin vào Người”. Dấu lạ thứ hai tại Cana thì vị quan chức và cả nhà tin vào Chúa Giêsu vì Chúa đã cho con ông sống. Bây giờ Chúa lại bảo : “ La-da-rô đã chết. Thầy mừng cho anh em vì Thầy đã không có ở đó, để anh em tin”.

Thế ra Chúa đã cố tình “vắng mặt”, chờ cho “Cục Cưng” của Chúa và cũng là bạn của các môn đệ chết rồi mới tới, để cho các môn đệ tin! Thật là khó hiểu! Người dưng nước lã thì Chúa chữa liền từ xa, khiến cả nhà vị quan chức tin vào Chúa. “Cục cưng” của Chúa thì phải trải qua cái chết trong lúc Chúa vắng mặt để cho các môn đệ tin! Khó hiểu thật !

Cuộc đối thọai giữa Chúa Giêsu với Mác-ta rồi Maria lần lượt cho thấy hai chị em đã tin vào Chúa rồi, nhưng đều nói như nhau : « Giá mà có Thầy ở đây thì em con đã không chết ! » Vẫn là « trình độ » của viên quan chức « xin Ngài xuống trước khi con tôi chết ». Chúa Giêsu đòi hai chị em phải tin Chúa là « sự sống lại và là sự sống », sự sống theo sau sự sống lại chứ không phải sự sống trước khi chết. Thế ra « cục cưng của Chúa » phải trải qua cái chết để minh họa chân lý này, trở thành biểu tượng của chính Chúa Giêsu, Chúa cũng phải chết rồi sống lại để có thể là sự sống lại và là sự sống.

Chúa không đòi người dưng nước lã nhưng đòi « Cục Cưng » phải trải qua cái chết, nấm mồ để minh họa cho Chúa.

Chính Chúa Giêsu Con Một yêu dấu của Thiên Chúa cũng phải trải qua cái chết để « là sự sống lại và là sự sống ». Khi Thiên Chúa thử thách lòng tin của Ap-ra-ham, đòi ông đem « đứa con, đứa con một, đứa con yêu dấu » đi tế lễ cho Thiên Chúa, thì phút chót Thiên Chúa bảo ông ngừng tay lại. Nhưng khi Thiên Chúa ban người Con, Con Một, Con Yêu Dấu của Thiên Chúa thì Thiên Chúa không ngừng tay mà để cho Con phải chết trên thập giá, phải bị chôn trong mồ rồi mới cho chỗi dậy.

Cục Cưng thật là Cục Cưng thì phải như thế.

Hai anh em Giacôbê và Gioan, được Chúa yêu mến, dám nói nhỏ với Chúa : « Tụi con xin Thầy làm cho chúng con điều chúng con sắp xin ». Thế là xin Chúa « ừ » trước rồi mới nói ra điều mình xin ! Chúa đề nghị liền : « Có uống chén Thầy sắp uống và chịu phép Rửa Thầy sắp chịu không ?» Hai anh em cũng chẳng hiểu gì, nhưng chịu liền. Chúa cho liền : « Chén Thày sắp uống thì anh em cũng sẽ uống, phép Rửa Thầy sắp chịu thì anh em cũng sẽ chịu ». Hai anh em muốn được gần Chúa hơn những người khác thì Chúa cho uống cùng một chén đắng, chịu cùng một phép Rửa trong đau khổ và cái chết (x. Mác-cô 10,35-40).

Chẳng ai có thể trở nên « Cục Cưng » của Chúa nếu không chấp nhận chén đắng Chúa phải uống và Phép Rửa Chúa phải chịu, vì chính Chúa là Con, Con Một, Con Yêu Dấu của Thiên Chúa đã phải uống chén Chúa Cha trao.

Hai chị em Mác-ta và Maria được Chúa yêu mến nhưng cũng phải khóc hết nước mắt vì cái chết của « Cục Cưng ». Chính Chúa Giêsu cũng phải khóc vì « Cục Cưng » đã ở trong mộ bốn ngày và vì thấy hai bà chị cùng với bạn bè phải khóc. Tất cả phải khóc trước khi được cười.

Một điều khác đáng suy nghĩ : sách Tin Mừng không hề nói lý do tại sao Chúa Giêsu lại yêu mến ba chị em này, nhất là « Cục Cưng của Chúa ». Chẳng có lý do nào cả !

Và họ đáp lại như thế nào ? Tin Mừng Luca có vẻ cho thấy Mác-ta chăm lo việc tiếp đón và nuôi Chúa, Maria thì ngồi dưới chân Chúa mà nghe. Hai chị em, mỗi người một cách cùng lo việc đón tiếp Chúa vào nhà mình. Nếu cả hai chị em cùng xuống bếp thì Chúa ngồi nói với gốc cột. Nếu cả hai chị em cùng ngồi nghe thì Chúa chẳng có được ly nước lã mà uống.

 Lấy bản văn này để đưa vào cuộc tranh giành hơn thua giữa chiêm niệm và họat động là “bắt cóc”, vì trong Tin Mừng Luca không hề có vấn đề này. Maria đã chọn phần tốt nhất vì chọn Lời Chúa. Tin Mừng Luca nhiều lần nói đến tính ưu tiên của Lời Chúa. “Tại sao anh em gọi Thầy: “Lạy Chúa, lạy Chúa!” Mà anh em không làm điều Thầy dạy?” (6,46). “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa” (11,28). 

Tin Mừng Gioan kể tiếp về bữa ăn đãi Chúa Giêsu : Mác-ta phục vụ, Maria lấy chai dầu thơm quí giá xức chân Chúa rồi lấy tóc mà lau. Còn La-da-rô ngồi ăn với Chúa. Đúng là « Cục Cưng » ! Chẳng làm gì cả, chỉ để cho Chúa và hai bà chị « cưng » mình thôi.

Nhưng chuyện không kết thúc ở đó vì rốt cục thì người Do Thái quyết định giết Chúa Giêsu vì làm quá nhiều dấu lạ và giết cả La-da-rô nữa « vì tại anh mà nhiều người Do Thái bỏ đi và tin vào Đức Giêsu » (Ga 12,10-11). « Cục cưng » thì phải chung số phận với Chúa.

Thánh Phêrô được Chúa hỏi ba lần : « Anh có yêu mến Thầy không ? », mỗi lần ông đều trả lời «  ! » và mỗi lần Chúa đều trao đoàn chiên của Chúa cho ông chăn dắt. Sau lần thứ ba Chúa thêm : « Khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra… Người nói vậy có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa » (21,18-19). Chúa Giêsu yếu mến ông Phêrô lắm nên mới hỏi như thế, (hỏi người dưng nước lã câu đó thì chắc là người ta dẫn vào nhà thương Chợ Quán !) và trao đòan chiên của Chúa cho ông chăn dắt. Chúa trao gia nghiệp của Chúa cho người bạn thân nhất, người bạn mà Chúa có thể tin tưởng như chính mình. Người bạn ấy cũng phải chung số phận hoàn toàn với Chúa Giêsu: « Chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa » giống như Chúa Giêsu.

Ai muốn làm « Cục Cưng » của Chúa thì cứ mạnh dạn xin, nhưng phải sẵn sàng như hai anh em con ông Dê-bê-đê, như thánh Phêrô : « Con sẽ hy sinh mạng sống con vì Chúa » (Ga 13,37).