Tuesday, January 26, 2010

Benedictines of Mary - Investiture of Four Postulants




Read their story here >>
. . .
also here >>>

Dân Biểu Joseph Cao: làm chứng cho đức tin của mình


Thứ Ba 26-1

Bài đọc
2 Tm 1, 1-8 hoặc Hoặc đọc: Tt 1, 1-5
TV 95, 1-2a. 2b-3. 7-8a. 10
Mc 4, 21-25

Cha nhớ lại đức tin trung thành của con, đức tin mà bà ngoại của con là Lois đã có trước, rồi đến mẹ con là Êunikê, và cha tin chắc con cũng có đức tin đó
▪ ▪ ▪
Đức tin được nuôi dưỡng từ trong môi trường gia đình. Từ bà ngoại, đến mẹ, rồi đến Timôthê.

Nhờ ơn ai mà tôi có đức tin hôm nay?

Monday, January 25, 2010

Thứ Hai 25-1 - Thánh Phaolô trở lại

CVTĐ 22:3-16; CVTĐ 9:1-22
TV 117:1bc, 2
Maccô 16:15-18

▪ ▪ ▪
Just as Saint Paul's own conversion was central to his spirituality, Saint Ignatius's turnaround energized his zeal for the conversion of others. Like a tree trunk that could never imagine itself being shaped into something beautiful and useful under the chisel and saw, Saint Ignatius wrote that "Few souls understand what God would accomplish in them if they were to abandon themselves unreservedly to Him, and if they were to allow His grace to mould them according to His will."

Still hearing echoes from the crusades, Saint Ignatius understood that he was charged with converting the infidel, but the infidel he recognized was inside of himself. He understood his enemy, the devil, to be the enemy of his human nature. God had created mankind as something good. But Iñigo had, somewhere along the way, given in - lost the battle. He knew he would have to train, to drill, to do exercises to ready himself to fight and die under the flag of Christ as Saint Ignatius Loyola.

The virtues of a soldier became the virtues of a saint. Saint Ignatius equated faith with what the hierarchical Church firmly taught in those troubled times. "All judgment laid aside, we ought to have our mind ready and prompt to obey, in all, the true Spouse of Christ our Lord, which is our holy Mother the Church Hierarchical." Saint Ignatius understood the Church and the Pope to be his field general and his job was to think and feel with this institutional Church and act accordingly.

Saint Ignatius also understood love of God and of neighbor to be paramount. It was for the love of God that he made any and every move. Glory on the spiritual battlefield became "Ad Majorem Dei Gloriam" (for God's greater glory). This phrase was repeated 376 times in the Jesuit Constitutions and countless times in letters to friends and others seeking his help. His love of neighbor was simple: lay down your life for your fellow man. Christ did as much.

By Mr. John Brown, S.J.

Sunday, January 24, 2010

Donna Cori Gibson sings the Rosary - Video - Catholic Online

Donna Cori Gibson sings the Rosary - Video - Catholic Online


Come Follow Me


He was ranked as one of the best prospects for the Major Leagues by “Baseball America”. He was poised, perched and prepared for a professional career in Baseball. It would have brought with it all of the accompanying “perks”, the salary, the adulation of fans, and the excitement of the sport.

However, something happened to Grant Desme along the way. The same ‘something’ that happened to the original Twelve, prompting them to lay down their nets, or their other implements of trade and career, as well as their own plans for their own future. That some-thing was Some One. His name is Jesus Christ. The Apostles - and now Grant Desme - responded to his voice.
Read more >>

Prayerful thought from St. Ignatius of Loyola

If God causes you to suffer much, it is a sign that He has great designs for you, and that He certainly intends to make you a saint.


Saturday, January 23, 2010

Bạn có cần cười một chút?

Mời xem:


“What I am doing here?”, “Why I am here?”

Trương Thành Hào

▪ ▪ ▪

1:00 sáng thứ sáu 27/2/09 – Phi trường Fortworth, Dallas (TX)
“What I am doing here?”, “Why I am here?” Những câu hỏi này bất chợt hiện ra trong đầu tôi khi đang ngồi bên ngoài một phi trường đang dần dần trở nên vắng lặng. Cái không khí mát lạnh cho tôi có cái cảm giác thoải mái khi nhớ đến cái lạnh lẽo cuối đông của Montréal. Tôi đã bắt đầu nhớ nhà, dù chỉ mới xa chưa đến một ngày tròn. Nghĩ đến Bảo Điền và các con đang cuộn mìnn trong chăn ấm, những câu hỏi trên càng trở nên một nỗi ám ảnh không rời. Phi trường càng ngày càng vắng. Những người đến cùng chuyến bay cuối ngày đã từ từ xa rời với những chuyến taxi hoặc xe của người nhà. Tôi có cái cám dỗ trở vào bên trong phi trường, tìm một hàng ghế trống để ngã mình và chờ đến sáng. Thú thật cái giải pháp này sẽ cho tôi cảm thấy thoải mái, hơn là để một anh chị địa phương phải đến đón vào giờ khuya khoắc này. Đây không phải là lần đầu tiên tôi phải “làm phiền” đến các anh chị đồng hành, tuy nhiên chưa bao giờ tôi thấy mình “phiền phức” đến như vầy.

Friday, January 22, 2010

Creator God - Margaret Rizza




In the darkness of the still night,
in the dawning of the daylight,
in the mystery of creation,
creator God, you are there.

In the breath of every being,
in the birthing and the growing,
in the earth and all its fullness,
creator God, you are there.

In the homeless and the hungry,
in the broken and the lonely,
in the grieving of your people,
creator God, you are there.

In the tears and the heartache,
in the love through which we serve you,
in the anguish of the dying,
creator God, you are there.



In our hearts and in our thinking,
in the longing and the dreaming,
in the yearning of our heartbeat,
creator God, you are there.

In the love for one another,
in the sharing of our being,
in receiving and forgiving,
creator God, you are there.

In our joys, our hopes our healing,
in awakening and revealing,
in your call and our responding,
creator God, you are there.

In our prayer and in our service,
in our praise and in our worship,
in your love that is eternal,
creator God, you are there.

Thứ Sáu 22-1




Bài đọc
1 Samuel 24:3-21
TV 57:2-4, 6, 11
Maccô 3:13-19

Chúa Giêsu lên núi và gọi những kẻ Người muốn gọi, và họ đến cùng Người
▪ ▪ ▪
Núi là nơi gặp gỡ Chúa, là nơi Đức Giêsu tỏ mình ra, nơi Ngài mời gọi những ai muốn bước theo Ngài hãy đến để học nơi Ngài.

Tôi cần tìm đến những "núi" trong đời sống hằng ngày. Nơi cầu nguyện, nơi cộng đoàn.

Thursday, January 21, 2010

“EVERYDAY LIFE IN THE SPIRIT OF THE EXERCISES”

This phrase summarizes a new approach to living religiously that draws on Ignatian spirituality as a creative source of renewal and conversion. Nine Jesuits came to the Curia in Rome for a consultation in November 2003 to reflect on their considerable experience in communicating faith and consider what more we might do.

In recent years we began to speak of “giving the Exercises in everyday life.” Now we focus on the next step: everyday life in the spirit of the Exercises:

What do we suggest to or provide for people after the retreat is over? What can they do on a regular basis to lead an authentic religious life as they deal with their families and jobs and communities?

We are speaking about a way of understanding religion that is creative and tied into conversion; even those who have not made the Exercises can profit from the kind of faith that develops from them.

An important note: this question touches not just individuals but communities as well because what people do to express their religious quest involves rites and devotions, prayers and practices that form communities.

The sponsors of the meeting were Joe Tetlow, Secretary for Ignatian Spirituality, and Tom Rochford, Secretary for Communication. Tetlow: “To the early companions, defending the faith meant a comprehensive Catholic way of life. I hope that we will find in Ignatian spirituality a way of creating such a comprehensive Catholic way of life in our times.”

Rochford’s hope was that the Society of Jesus would eagerly turn to the communications specialists to play a key role in collaboration with other Jesuit experts if the Society as a body undertook a broader role in renewing religious practice in the church.

Thứ Năm 21-1

Bài đọc
1 Samuel 18:6-9; 19:1-7
TV 56:2-3, 9-10a, 10b-11, 12-13
Maccô 3:7-12

Trong những ngày ấy, sau khi hạ sát tên Philitinh, Đavít trở về, các phụ nữ từ mọi thành phố Israel đều tuôn ra ca hát nhảy múa với đàn địch trống phách, vui vẻ đón vua Saolê. Các phụ nữ nhảy múa xướng hoạ rằng: "Saolê giết một ngàn, và Đavít giết mười ngàn". Saolê bực tức lắm, vì lời ca ấy làm phật lòng ông, ông nói: "Họ tặng Đavít mười ngàn, còn Ta chỉ có một ngàn, như vậy y chỉ còn thiếu có ngai vàng". Từ ngày đó trở đi, Saolê nhìn Đavít với vẻ mặt căm tức
▪ ▪ ▪
Trích sách Giáo Lý Công Giáo:
2539. Ganh tị là một trong bảy mối tội đầu. Người ganh tị buồn phiền khi thấy kẻ khác có của cải và ước ao chiếm đoạt. Nếu ai, vì ganh tị, muốn cho người khác gặp hoạn nạn nặng nề, thì mắc tội trọng:
    Thánh Âu-Tinh coi ganh tị là "tội quỷ quái nhất" (x. Giáo lý Công Giáo Rô-ma 4,8). "Ganh tị sinh ra thù ghét, nói xấu, vu khống, vui khi thấy kẻ khác gặp hoạn nạn, buồn khi thấy kẻ khác được may lành"(T.Ghê-gô-ri-ô Cả, 31,45).
2540. Kẻ ganh tị thường hay buồn bực nên thiếu đức bác ái, người tín hữu phải nhân hậu thay vì ganh tị. Ganh tị thường do kiêu ngạo, nên người tín hữu phải tập sống khiêm nhường:
   "Anh em không muốn Thiên Chúa được tôn vinh nơi anh em sao? Vậy, hãy vui mừng khi người khác thành công, lúc đó Thiên Chúa sẽ được tôn vinh nơi anh em. Mọi người sẽ nói rằng Thiên Chúa được ca ngợi vì tôi tớ của Người đã thắng được tính ganh tị khi biết vui mừng thấy người khác thành công (T. Gio-an Kim khẩu 7,3)".
▪ ▪ ▪
Ghen ghét, ganh tị là cửa ngõ đầu tiên để thần dữ bước vào lòng con người

Wednesday, January 20, 2010

Vài tâm tình sau Họp Mặt BPV

Forgive me, all my brothers and sisters in Christ that do not understand Vietnamese. Please allow me to translate and sum up all the prior e-mails from Vietnamese to English.

"The gathering was awesome. The food was outstanding. Anh Thach and Chi Loan and their neighbors were great hosts. The small groups and sharing rocked. Everyone who came through long and short travels blessed each other with their presence, and it wouldn't have been the same. Grace abounded, friendships formed and deepened, and love incarnated in each of us. We were chosen, blessed, broken, and given out to each other and now for the whole world. Eddie is awesome."

God bless, everyone! Go and set the world on fire!








Eddie (the "awesome")



▪ ▪ ▪


Kinh Cha va cac Anh Chi,

I would like to take this opportunity to say thank you all for giving me the ability to feel at home during this wonderful gathering. This was my first Dong Hanh-CLC Ban Phuc Vu Gathering to attend and now I can't wait for more to come. I also want to give a BIG thank you to Anh Chi Thach-Loan for opening up their house to all of us. Throughout this gathering I learned about many things. I learned about Dong-Hanh-CLC and YaYA. I was so amazed on how much is out there. I only thought that there was only Regional Groups such as Manna, Holy Mollies, etc. all over the U.S.

I now have many fond memories of everyone and always think of your wonderful smiles every time I think of Dong Hanh. The Toilet-Paper game that we played was one of the highlights of this whole gathering for me. We got to know a lot about each other and we all also had a good time doing so. The Cafe DH was AWESOME! I was able to see how passionate everyone was during the discussions.

Bac Giao va Anh Dung - It was an great to be able to pick you two up from the airport. I can't stop thinking about how Anh Dung waved his arms in the air when he saw my Cowboys Jersey and a Manna sign.

It was a great opportunity for me to meet everyone that attended and gaining this wonderful experience. Even though I was the youngest one, I felt "at home" with everyone. Each and everyone on you was a wonderful gift to me from God. I hope everyone got home safe and had a lot of fun as I did. Keep in touch and God Bless everyone!

Thank you everyone and Ta on Chua!









Jumping Johnaton Nguyen - Manna Dallas - Trung Tay


▪ ▪ ▪


Cac anh chi em men,

Tan xin loi la dda interrupt moi nguoi truoc khi Thai Son wrap up xong buoi ho.p. Hom qua roi khoi nha ac Thach Loan ddo.c kinh lien tuc cho dden khi len may bay. I didn't know where and where to go in Dallas for the first time. Thanks to google map on the phone GPS. Khong the nao ngo+` la kip gio dde chay ddi mua crawfish, ghe' ddo xa(ng, tra? xe rental, lay shuttle bus ra phi truong, va ddi qua security check with 20 lbs of yummy crawfish!!! Ve dde^'n nha thay ma^'y me. con ra ddo'n bo^' roi ca nha ngoi an crawfish tha^.t la de thuong, vui ve va hanh phuc. It was worth it...hehehe.

Trong lo`ng bay gio van ddang con nho dden nhung guong mat de thuong cua tuong nguoi: Thai Duong chay toi chay lui, Hoang Dung ngoi xoa bu.ng, a/c Thach Loan dduoc bo^`i duong cho duoc mot bua massage qua' dda~, chi. Nhu Lien va chi Loan do.n het mot ba~i chie^'n truong trong bep va lau het ca'i sa`n nha`, va cung khong the nao que^n dduoc buoi van nghe cha Hu`ng hu*'ng qua lam luon cho 3 ba`i. Last but not least, Tan qui' nhat la nhung ta^m tinh chi se, nhung cau chuyen, ca'c ban tre ha(ng say ba`n ve chuyen YaYA, va tinh yeu thuong cua Thien Chua dduoc the hien qua moi nguoi.

Cam on tat ca. Ta on Chu'a.








Tan & TA
...and the little army

Thứ Tư 20-1




Bài đọc
1 Samuel 17:32-33, 37, 40-51
TV 144:1b, 2, 9-10
Maccô 3:1-6

Người thịnh nộ đưa mắt nhìn họ và buồn phiền vì lòng họ chai đá
▪ ▪ ▪
Nhận biết mình bị bệnh là điều cần thiết trước tiên để được cứu chữa!
Nhận biết mình tội lỗi là điều cần thiết trước tiên để được tha.

Tuesday, January 19, 2010

Prayerful thought from St. Ignatius of Loyola

In our dealings with others, we ought to speak little but listen much, and when we do speak our few words should be spoken as if the whole world were listening and not just one individual.



Thứ Ba 19-1




Bài đọc
1 Samuel 16:1-13
TV 89:20, 21-22, 27-28
Maccô 2:23-28

"Ngày Sabbat làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabbat"
▪ ▪ ▪
Trong bài đọc thứ nhất Thiên Chúa nói với Samuel: Ta không xem xét theo kiểu con người, vì chưng con người nhìn xem bên ngoài, còn Thiên Chúa thì nhìn xem tâm hồn.

Tâm hồn là nơi xuất phát những tư tưởng đem đến lời nói và hành động.
Phút hồi tâm mỗi ngày giúp tôi nhìn vào tâm hồn của tôi như Chúa nhìn.

Monday, January 18, 2010

Thứ Hai 18-1

Bài đọc
1 Samuel 15:16-23
TV 50:8-9, 16bc-17, 21, 23
Maccô 2:18-22

St. Thomas Aquinas, in considering the sin of drunkenness, writes that it would be a sin to abstain from wine in a way that grieved nature grievously. Or, to put it another way, there's a time and place for everything. One does not go to a wedding feast to fast, and one who offended host and guests by refusing to participate in the festivities, even if he thought he was making a sacrifice for God, would in fact be acting badly.

So what Jesus says in today's Gospel is rather commonsense: "Can the wedding guests fast while the bridegroom is with them? As long as they have the bridegroom with them they cannot fast." But this is more than a good life lesson. For Jesus himself is the bridegroom. It is he who provides the feast. And the bridegroom wants his guests to share abundantly in the feast. He is happy to see his guests enjoying what he has placed before them. And the wedding banquet that Jesus gives is the Eucharist, the food and drink that he places before us his own body and blood. While there are good and serious reasons that we might have to abstain from the Eucharist on some occasions, Jesus wants us to enjoy and profit much from this rich feast he invites us to eat from every day. Such a generous invitation, in fact, carries with it something of an obligation: to refuse would be to offend the one making such a generous offer. "Do this in memory of me," is Jesus' command and his sincere desire as the bridegroom who wants to treat his wedding guests well. Let us honor Jesus by accepting.

By Fr. Matthew Monnig, S.J.

Sunday, January 17, 2010

Họp Ban Phục Vụ ĐH-CLC, ngày 3

Sunday (morning):

Reflection for today:
- hình ảnh hai môn đệ trên đường đi phục vụ
- lời mời gọi sống như một cộng đoàn dân Chúa, đầy sức sống
- tinh thần mở ra, chia sẻ, bẻ bánh, thương yêu / embrace / sống và sinh hoat với những anh chị em CLC khác ở các regions, local groups....
- tiếp tục trau dồi và phục vụ tốt đẹp hơn qua những mục vụ ĐH đang có: TLNN, MRW, SEED, Caritas, retreats.....

- Trở lại, bàn về nhận định chọn và xin cha Tuyên Úy cho nhiệm kỳ mới
- wrapping up....

Họp Ban Phục Vụ ĐH-CLC, ngày 2

Saturday

Morning:
+ Cha Hùng hướng dẫn với thánh vũ
+ Bài reflection qua đoạn Tin Mừng hôm nay - hạt giống được gieo vào lòng đất, thối rữa, được lột vỏ ra, và bắt đầu nảy nở. Where are we in this process? - Đang đi qua giai đoạn được thanh tẩy, breaking open and ready to grow, và để sức sống chính trong chúng ta là sức sống của Chúa.

Afternoon:
+ DH Cafe (using World Cafe) để tiếp tục chia sẻ qua 3 đề tài, 3 ministries:
1) Tài Chánh
2) Family
3) Formation

- talking about presence, challenges, new horizons, success/failure?

+ cộng đoàn đi Lễ chiều chung với nhau,
+ Cha Hùng đồng tế
+ sau lễ gặp và thăm các cha ở Giáo xứ địa phương, make connection, sẽ giúp để tổ chức khóa MRW kế tiếp ở GX này

Evening:
+ Gặp nhau ăn uống, introducing local groups
+ spending quality time at home, bonding, singing, cha Hùng hát 3 bài rất impressive

other remarks:
+ trong ngày, các ministries: family, YaYA, Formation, ......, regions, smaller groups, gặp nhau hỏi thăm, bàn bạc những gì đang diễn biến, planning for future
+ trong các giờ break, có one-on-one appointments, để các anh chi em gặp nhau trò chuyện, get to know new faces, checking in and catching up with các anh chi em mình không được gặp một thời gian lâu....
+ conversations, laughter, chatting, serious talk, concerns, .....chia sẻ tình Chúa qua tình người.

Tiếp tục xem hình qua link này:
Hình Ảnh cuối tuần Họp BPV

Saturday, January 16, 2010

Hình ảnh Họp Mặt Ban Phục Vụ - Thứ Sáu 15-1-2010



Giới thiệu ...


Tìm hiểu nhau ...


Trung Tây


Canada


Tây Nam


Đông Bắc


Xem thêm
Hình Ảnh ngày thứ sáu

Họp Ban Phục Vụ ĐH-CLC, ngày 1

Greetings from Dallas !!!

Phái đoàn Đông Bắc xin gói ghém chút tâm tình qua ngày đầu tiên họp mặt ở Dallas. We'd like to try keeping you in spirit with BPV.
Pictures will be sending out separately
...

▪ ▪ ▪

Friday

1. Morning:
- Intro, each person - learning about one another with a roll of toilet paper, very juicy - nhất là các anh chồng khen vợ mi`nh hết sức - những người vợ đẹp và dễ thương sẵn sàng "send" chồng về gặp anh chị em. Chỉ có bố Hưng là có lợi điểm nhất - khen chị KA right in front of everyone!
- Introduce regions, updates on activities, graces, spiritual fruits
- Status check in, where are we in reality, in spirits?

New saying:  DH CLC= Đồng Hành Chơi Là Chính!!!
So nice to see everyone again! mostly familiar faces, some very nice new faces - full of love / surprises but the same DH spirit!

2. Afternoon - DH Cafe:
Open space upgraded – 3 rounds surrounding 6 coffee tables with 6 center pieces, 3 different topics:

- Difficulties / challenges in recognizing and supporting leadership: who are they, where are they in spirit, what are their needs?
- Difficulties / challenges in understanding & living out Charism through: community, mission, vocations.
- Difficulties / challenges in understanding our Identity: Sense of belonging, Will or commitment, Personal confirmation

Very creative, relaxing, graceful, best coffee & tea along with khô bò & mực khô

3. Evening:
▪ Chi KA: chuẩn bị cho việc nhận định và xin Dòng Tên gửi cha Tuyên Úy mới cho nhiệm kỳ kế tiếp. Xin các anh chị em bắt đầu tự hỏi đâu là những nhu cầu, những gì mình cần cha Tuyên Úy giúp? Sẽ trở lại vấn đề này vào ngày mai, thứ bảy.

▪ Anh Liem nói về CLC in relation to DH:
- Where they are
- Need to avoid distinguishing “them” and “us”. CLC is everybody, including DH. It’s WE – one body.
- DH tends to be comfortable within ourselves, encourage to look out, step out of our comfort zone, share our resources / grace / richness
- Four sub groups: English, Cuban, Korean, Dong Hanh
- Cộng đoàn CLC Anglo / “English speaking” holding on to, try to đóng vai trò leadership, keep authenticity of CLC, in distress.
- Đồng Hành – có những điều nên đạt câu hỏi: we out numbers other sub groups – 600. Why do we hesitate claiming our identities?
- In this body, DH - Who are we, what are we, what we want to be in CLC USA? We don’t know yet. Cần nhận định what are we in this body. What are we called to do?
- Những dấu chỉ Chúa đang cho mình, MRW, TLNN, SEEDS, Caritas, ....what are we doing with these apostolate? Làm sao để phục vụ. Làm sao để làm đây là mục vụ của CLC USA not just within DH. CLC USA needs identifiable apostolate. This is the best way to identify ourselves – CLC USA.
- Calling to step out of our comfort zone. Ministries within DH, expand them, pass on, train CLC USA.
- Conclusion: invitation to contribute, stepping out of our comfort zone, xin mời Ban Phục Vụ ĐH một cái nhìn, qua struggles, để đến cái ý thức này. From point of CLC, we need you, we need you to be who you are, what you can do.

▪ Chị KA, wrapping up – received letters, desires to be in connection, in touch with local CLC groups, reaching out.

4. Other notes:
5. Cha Trí gọi phone hỏi thăm từ Manila. Phillipines – “hello everyone”. Cha biết là mọi người đang DH "Chơi Là Chính".  Best wishes & blessings.

▪ ▪ ▪

Thank you for your journeying with us in spirit. We talked about you, shared your messages.

In Christ,
Tân, Liêm, Hảo-Hằng, Châu Hoàn, Tiên

A Celtic Blessing - Light in our darkness




The guarding of the God of Life be on you,
the guarding of loving Christ be on you,
the guarding of the Holy Spirit be on you,
to aid and uphold you each day and night of your life.

The guarding of God,
the guarding of Christ,
the guarding of the Holy Spirit,
be upon you.

Text: Celtic Traditional

Friday, January 15, 2010

Thứ Sáu 15-1




Bài đọc
1 Samuel 8:4-7, 10-22a
TV 89:16-19
Maccô 2:1-12

... vì dân chúng quá đông, họ liền trèo lên sân thượng và thả người bất toại xuống giữa cử toạ trước mặt Chúa Giêsu.

▪ ▪ ▪
Không có chướng ngại vật nào, dù là đám đông, dù là bệnh tật, bại liệt, đui mù, có thể ngăn cản được lòng người tìm đến với Đức Giêsu ...
Duy chỉ có chướng ngại về tâm linh làm cho con người dù có ngồi đối diện với Đức Giêsu mà vẫn không nhìn thấy Người.

Tôi có mong ước được là những cánh tay đem anh chị em đến trước mặt Đức Giêsu chăng?

Thursday, January 14, 2010

Thứ Năm 14-1

Bài đọc
1 Samuel 4:1-11
TV 44:10-11, 14-15, 24-25
Maccô 1:40-45

Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay và dặn rằng: "Anh hãy ý tứ đừng nói gì cho ai biết ..."
▪ ▪ ▪
Đức Giêsu muốn anh ta giữ những ân sủng thiêng liêng anh vừa nhận được trong lòng để tạ ơn Thiên Chúa, thay vì chú trọng đến việc bề ngoài

Wednesday, January 13, 2010

Thứ Tư 13-1




Bài đọc
1 Samuel 3:1-10, 19-20
TV 40:2 and 5, 7-10
Maccô 1:29-39

Khi ấy Chúa Giêsu ra khỏi hội đường. Người cùng với Giacôbê và Gioan đến nhà Simon và Anrê... Chiều đến, lúc mặt trời đã lặn, người ta dẫn đến Người tất cả những bệnh nhân, tất cả những người bị quỷ ám; và cả thành tụ họp trước cửa nhà ... Sáng sớm tinh sương, Người chỗi dậy, ra khỏi nhà, đi đến một nơi thanh vắng và cầu nguyện tại đó.
▪ ▪ ▪
Đoạn Phúc Âm tuy ngắn nhưng tóm tắt một ngày của Đức Giêsu: Cầu nguyện, rao giảng, thăm dân chúng và chữa bệnh cho họ.

Sáng tinh sương, tôi hình dung được bước theo Đức Giêsu đến với Cha trong cầu nguyện ...

Tuesday, January 12, 2010

Thứ Ba 12-1

Bài đọc
1 Samuel 1:9-20
1 Sm 2:1, 4-8
Maccô 1:21-28

Trong hội đường có một người bị thần ô uế ám, nên thét lên rằng: "Hỡi Giêsu Nadarét, có chuyện gì giữa chúng tôi và ông? Ông đến để tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết ông là ai: là Đấng Thánh của Thiên Chúa".
▪ ▪ ▪
Thần dữ xuất hiện ngay từ những lúc đầu tiên trong cuộc đời rao giảng của Đức Kitô.

Tôi xin Chúa giúp tôi ý thức điều này hàng ngày trong những việc tôi làm

Monday, January 11, 2010

Thứ Hai 11-1




Bài đọc
1 Samuel 1:1-8
TV 116:12-13, 14-19
Maccô 1:14-20

Sau khi Gioan bị bắt, Chúa Giêsu sang xứ Galilêa, rao giảng Tin Mừng của nước Thiên Chúa ... Lập tức bỏ lưới, các ông theo Người ... Hai ông bỏ cha là Giêbêđê ở lại trên thuyền cùng với các người làm công, và đi theo Người.
▪ ▪ ▪
Đoạn Phúc Âm tuy ngắn nhưng bộc lộ được cách Đức Giêsu bắt tay vào việc và thái độ của các môn đệ đầu tiên: Nhanh chóng dứt khoát.

Tôi thường lo ngại vì mình thiếu khả năng hay thiếu dứt khoát và quyết tâm?

Sunday, January 10, 2010

Saturday, January 9, 2010

Một chút chính trị ...

Làm chứng cho Chúa giữa đời:

Fox, Tiger, and Christianity: A Defense of Brit Hume

Thirty years ago, as she accepted her Nobel Peace Prize, Mother Teresa told the story of a group of American professors who'd come to see her doing the Lord's work in Calcutta. Before taking their leave, they asked for a bit of wisdom to take home with them. "Smile," she replied, "for the smile is the beginning of love."

Mother Teresa's contention was that the first duty of a person who believes in Christ is to show others that you are happy -- that Christianity is working for you. This is the initial step in bearing witness to faith. A second is to enunciate that faith aloud. This would seem to be a requirement of those who follow Jesus; after all, he instructed his followers to give their testimony "to the ends of the Earth."

But the secular world can be as resistant to hearing the "good news" of the gospel as it was in Jesus' time, and few places in modern America are more secular than a big-city newsroom. Just ask Brit Hume, who had the temerity to offer a brief affirmation of his own faith this week -- and was promptly pilloried for it, especially in the media.

In case you missed it, Hume was on a panel of pundits talking about Tiger Woods' troubles. Noting that the great golfer once publicly identified himself with Buddhism, the faith of his mother, Brit Hume said: "I don't think that faith offers the kind of forgiveness and redemption that is offered by the Christian faith. So my message to Tiger would be, 'Tiger, turn to the Christian faith and you can make a total recovery and be a great example to the world.'"

Read more >>

Spiritual Exercises a Ministry of Jesuits and Lay Colleagues

Hans van Leeuwen
Review of Ignatian Spirituality, Number 99


Precis: The author presented this to the Rome Consultation on “Exercises and Partners”. He took part in the rediscovery of Exercises in the Lowlands in the mid-seventies. His own experience grew from the preached retreat through use of the Bible to authentic directed Exercises. A seminar continues sharing, publishing, and guiding Exercises during a month in a new way. The influence of laity has transformed the practice of Exercises and also whom they reach. Christian Life Community offers more than ordinary opportunities. Partnership requires transforming effort of both lay and Jesuit, and questions remain. Now other groups are adapting ignatian spirituality and the dialogue has grown larger.



I am asked to tell you how in the region where I am living and working we — jesuits and lay-people together — have developed the ministry of the Exercises. The region about which I am speaking is the Lowlands of Europe, that means The Netherlands and the Northern or Flemish part of Belgium.

First I will say something about what happened in that region in the last twenty-five years around the Exercises.

Then I will try to reflect on my own experience of the developments in this ministry and especially on the growing involvement of lay colleagues in it.

Thirdly I will propose to you some questions and some points that in my opinion request special attention.


History

The start of a new phase in our ministry of the Exercises, we find in the years 1974-1976. In 1974 we had our first experience with the individual guided retreat, the Exercises done without introductions or “points” but in a one-to-one situation; each member of a group doing it together had his or her own personal guide. If I remember correctly, this first experience was brought to The Netherlands by Fr Alex Lefrank, here present.

Thursday, January 7, 2010

Thứ Năm 7-1




Bài đọc
1 Gioan 4:19–5:4
TV 72:1-2, 14 and 15bc, 17
Luca 4:14-22

Người đến Nadarét là nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, Người vào hội đường ngày Sabbat, và đứng dậy đọc sách.
▪ ▪ ▪
Đức Giêsu chọn Nadarét là nơi Người sinh trưởng và lớn lên để bắt đầu cuộc đời rao giảng Tin Mừng.

Trước tiên, tôi được mời gọi làm chứng nhân cho Chúa trong chính trong môi trường sinh sống hàng ngày.

Wednesday, January 6, 2010

Thứ Tư 6-1

Bài đọc
1 Gn 4:11-18
TV 72:1-2, 12-13
Mc 6:45-52

Đức Giêsu liền giục các môn đệ xuống thuyền, qua bờ bên kia trước mà đến Bếtsai-đa ... Khoảng canh tư đêm tối, Người thấy họ khó nhọc chèo chống vì ngược gió, Người đi trên mặt biển mà đến với họ...
▪ ▪ ▪
biển = thế gian
con thuyền = Giáo Hội
sóng gió = những khó khăn

"Thầy đây, đừng sợ!": Đức Giêsu dạy các môn đệ một bài học qúi gía

Tuesday, January 5, 2010

Prayerful thought from St. Ignatius of Loyola


To make progress in the practice of virtue, it is of great advantage to have a friend, whom you yourself have chosen, to advise you of your faults.


Thứ Ba 5-1

Bài đọc
1 Gioan 3:11-21
TV 100:1b-5
Gioan 1:43-51

... các môn đệ đến thưa Người rằng: "Chỗ này hoang vắng, mà giờ đã muộn, xin Thầy giải tán họ, để họ đi tới các làng các xóm gần đây mà mua gì ăn"
▪ ▪ ▪
Chính các môn đệ cũng đã để ý đến nhu cầu của dân chúng và lo lắng cho họ.

Tôi cũng cần trao cho Đức Kitô những con cá và những chiếc bánh của tôi để chia sẻ với anh chị em quanh tôi.

Monday, January 4, 2010

Jesuit joke

Long Training
A mother goes to her pastor and explains that her son seems very interested in becoming a priest. She would like to know what this would require. So the priest begins to explain: "If he wants to become a diocesan priest, he'll have to study for eight years. If he wants to become a Franciscan, he'll have to study for ten years. If he wants to become a Jesuit, he'll have to study for fourteen years."

The mother listens carefully, and as the priest concludes, her eyes brighten. "Sign him up for that last one, Father -- he's a little slow!"

Thứ Hai 4-1

Bài đọc
1 Gioan 3:7-10
TV 98:1, 7-9
Gioan 1:35-42

Do đó mà chúng ta biết được thần trí chân thật và thần trí dối trá.
▪ ▪ ▪
Đặc điểm nổi bật của linh đạo thánh I-Nhã là phân biệt thần loại, không hẳn chỉ ở những biến cố quan trọng, nhưng ngay trong những gì tầm thường nhất xảy đến cho chúng ta hàng ngày.

Saturday, January 2, 2010

Mẹ Bề Trên đâu rồi?


Đề Tài Huấn Đức - LM Julian Élizaldé Thành S.J.


Lương Tâm
Đề tài phân tích những khuynh hướng lệch lạc của lương tâm trong nhiều phạm vi khác nhau và giới thiệu nhũng giai đoạn tiến triển của lương tâm. Giúp chúng ta phân biệt và huấn luyện một lương tâm đích thực của một người con Thiên Chúa bằng tình yêu và giao ước.

Friday, January 1, 2010

John Paul II: A lasting memory




h2onews | April 03, 2009 - Four years have passed since John Paul II died and the faithful uninterruptedly continue to visit his tomb, located in the Vatican grottoes under St. Peters Basilica.

At 6 pm on April 2nd, the anniversary of John Paul IIs death, Pope Benedict XVI will celebrate a Mass with the youth of Rome in this Basilica. Many groups have drawn their spirituality and inspiration from John Paul II, uniting faithful of all ages and social conditions.

Approximately at this time last year, the so-called Positio the document that unites all preliminary inquiries on the deceased pontiff for the beatification pronouncement was delivered to the Congregation for the Causes of Saints. These texts, which include the record of a miracle, were gathered by the Postulation for the Beatification Cause. The cause now awaits a response from the congregation itself

Mary - Mother of God

O Mother of God, your care is for all people. Even if our eyes are prevented from seeing you, you love to dwell in the midst of us all, and you show yourself in a variety of ways to those who are worthy of you. For the flesh does not stand in the way of the power and activity of your spirit; your spirit “blows where it will” since it is pure and immaterial, an incorrupt and spotless spirit, a companion of the Holy Spirit, the chosen one of God’s Only-begotten. Your virginal body is all-holy, all pure, the dwelling-place of God. It is preserved and supremely glorified.

Who would not admire you for your unwavering care, your unchanging readiness to offer protection, your unsleeping intercession, your uninterrupted concern to save, your steady help, your unshakable patronage? Who does not recognize you as the treasury of delight, the garden free from reproaches, the citadel of safety, the harbor of storm-tossed ships, calm for the distraught, welcome for the exiled, dew for the soul’s dry season, a drop of rain for the parched grass? You are Mother of the Lamb Who is the Shepherd, the recognized patron of all the good.

But it is enough praise, O most admirable one, if we simply admit that we do not have the resources to praise all your gifts. You have received from God your exalted position, as a cause for triumph; therefore you have formed for Him a Christian people from your own flesh, and you have shaped them to be conformed to His divine image and likeness. Your light outshines the sun, your honor is above that of all creation, your excellence before that of the angels. For there is no place that you are not called blessed, no tribe from which fruit has not been borne for God from you. Even the peoples of this world who have not known you will themselves, at an acceptable time, call you blessed, O Virgin.

The angels luxuriate in their heavenly dwellings, but we rejoice to take our leisure in your holy temples. For if the temple of Solomon once represented heaven in an earthly image, will not the temples built in honor of you, who became the living temple of Christ, all the more be rightly celebrated as heaven on earth? The stars speak out with tongues of flame in the heavenly firmament; and the material colors of your icons, O Mother of God, dazzle us with the representation of your gifts.

You have your own proper praise within yourself, in that you were designated Mother of God. You did not inherit the title, “Mother of God,” simply because we heard this with our own ears; nor was it simply that our fathers proclaimed this to us in a tradition of utter truthfulness. Rather, the work you have accomplished in us confirms that you are Mother of God in very fact, literally and without deceit, not by some verbal self-indulgence, but in the way of true faith.

Germanus of Constantinople (633-733)

January 1st, 2010




There is something fitting about the coincidence of the Solemnity of Mary-the titular feast of the Society of Jesus-and the new calendar year.

In the first place, the coincidence is fitting because Mary recalls to an "entrepreneurial" order like the Jesuits the priority of God's initiative in all its undertakings. Mary, more than any other person, points back to God rather than to her own achievements. Long before Mary could prove herself or accrue any merits, God chose her to be conceived without sin and to be the Mother of His Son. Long before Mary could "make a difference" in the world, God made a difference in her. In short, though Mary certainly cooperated in God's plan, all of her moral "success," including her status as Mother of God, flowed from God's power and free initiative.

We see Ignatius' profound understanding of life's Marian dimension in his formulation of the relationship between divine grace and human cooperation:

"Let this be the first rule of your undertakings: confide in God as if the success of those undertakings depended completely upon you and not at all upon God; nonetheless give your whole self to the undertakings as if you yourself would be doing nothing in them but God alone would be doing everything."

In other words, we trust in God as if the success depended on us (that is, mindful of our weakness), and we work as if everything depended on God (that is, assured of his power to grant complete success). God's initiative always enjoys priority, but the divine origin ought to move us to redouble-not to slacken-our own efforts.

In keeping with this specifically Ignatian formulation, we can also see how Mary models for us the true Christian attitude toward the New Year's resolution. In all our projects of "self-improvement," we would do well to ask ourselves whether we really believe that God can make a difference in us as He did in Mary. Do we believe that he can grant us success over our habitual sins? Do we see our own efforts as cooperation in God's surpassing power? Or do we secretly feel that we alone bear that whole burden of our sanctification? In short, do we believe that he can accomplish more in us than we even dare hope for?

By Mr. Aaron Pidel, S.J.

Mẹ



Bàn tay nào đáng hôn
hơn bàn tay của MẸ
giọng nói nào dễ nghe
hơn tiếng MẸ ầu ơ.
Ðố em biết tự bao giờ,
trái tim MẸ rộng hơn bờ đại dương.
Dù cho bão tố bốn phương,
cũng không lay nổi tình thương MẸ hiền.
Mẹ cho em ngủ bình yên,
cho em sức mạnh dong thuyền ra khơi,
cho em giữ mãi nụ cười,
dù trong giông tố hay trời tối đêm.
Mẹ là ánh sáng dịu êm,
đưa thuyền em tới tận miền bình an

---

Nhạc: Trầm Hương, FMSR
Thơ: Nguyễn Công Ðoan, SJ
Trình bày: Dòng Con Ðức Mẹ Mân Côi